Chương 9

Bài luận chính

The personal essay

Bài luận chính dài tối đa 650 từ và đi tới mọi trường bạn nộp qua Common App. Việc của nó không phải là kể một câu chuyện ấn tượng, mà là cho người đọc biết một điều về bạn mà các phần còn lại của hồ sơ không thể cho biết. Bài luận nào cũng trả lời được câu hỏi đó thì đã thành công một nửa, kể cả khi câu chuyện rất bình thường.

Bài luận dùng để làm gì

Hồ sơ của bạn đã có học bạ, điểm thi, bảng hoạt động và thư giới thiệu. Bốn thứ đó nói khá đầy đủ về việc bạn học thế nào và làm được gì. Chúng gần như không nói gì về việc bạn nghĩ ra sao, quan tâm điều gì, và bạn là người như thế nào khi ở cạnh người khác.

Đó chính là khoảng trống mà bài luận lấp. Nó không phải bản tóm tắt thành tích — thành tích đã nằm ở chỗ khác rồi, và nhắc lại chúng là lãng phí 650 từ quý giá nhất trong hồ sơ.

Từ đó có một phép thử rất đơn giản và rất hiệu quả. Đọc bài luận của bạn và hỏi: nếu xóa tên đi, có bạn nào khác trong lớp nộp được bài này không? Nếu có, bài chưa đạt. Bài luận tốt là bài mà chỉ một người trên đời viết được, vì nó gồm những chi tiết chỉ người đó có.

Phép thử thứ hai, khắc nghiệt hơn: sau khi đọc xong, người đọc biết thêm điều gì về bạn mà trước đó họ không biết? Nếu câu trả lời là “bạn ấy chăm chỉ và có nghị lực”, bài chưa đạt — đó là điều họ đã giả định. Nếu câu trả lời là một điều cụ thể về cách bạn nhìn thế giới, bài đã làm được việc của nó.

Hai cấu trúc thường dùng

Gần như mọi bài luận hiệu quả đều rơi vào một trong hai dạng này. Chọn dạng phù hợp với chất liệu bạn có, đừng chọn theo dạng nghe hay hơn.

Tự sự — một sự việc, một chuyển biếntình huốngbước ngoặtnghĩ khác điHợp khi bạn có một chuyển biến thậtGhép mảnh — nhiều khoảnh khắc, một sợi chỉmảnh 1mảnh 2mảnh 3mảnh 4Sợi chỉ: một thói quen, một vật, một câu hỏibạn hay tự hỏiChọn dạng theo chất liệu bạn có, không theo dạng nghe hay hơn. Cả hai đều tối đa 650 từ.
Cấu trúc tự sự đi theo một sự việc kéo dài, xoay quanh một thay đổi trong cách nghĩ. Cấu trúc ghép mảnh nối nhiều khoảnh khắc rời rạc bằng một sợi chỉ chung. Dạng thứ nhất hợp khi bạn có một chuyển biến thật; dạng thứ hai hợp khi điều đáng nói về bạn không nằm trong một sự kiện đơn lẻ.

Chọn cấu trúc nào

Hai dạng này không hơn kém nhau. Chọn sai dạng cho chất liệu của mình là lý do nhiều bài luận đọc gượng dù ý tưởng tốt.

Cấu trúc tự sự — khi bạn có một chuyển biến thật

Một sự việc, kéo dài đủ lâu để bạn thay đổi cách nghĩ, và bạn nêu được cụ thể trước đó bạn nghĩ gì và sau đó nghĩ khác thế nào. Điều kiện quan trọng: chuyển biến phải thật. Một chuyển biến được dựng ra ở đoạn kết là thứ dễ nhận ra nhất trong toàn bộ thể loại.

Cấu trúc ghép mảnh — khi điều đáng nói trải trên nhiều khoảnh khắc

Nhiều mảnh nhỏ, thoạt nhìn không liên quan, được nối bằng một sợi chỉ — một thói quen, một vật, một câu hỏi bạn hay tự hỏi. Dạng này hợp với người không có một biến cố lớn, tức là phần lớn học sinh mười bảy tuổi, và nó cho phép thể hiện nhiều mặt của bản thân.

Quy trình sáu bước từ trang trắng đến bản cuối

Bắt đầu từ mùa hè trước lớp 12. Phần quan trọng nhất của quy trình này là các khoảng nghỉ giữa các bước, không phải bản thân việc viết.

  1. 1

    Liệt kê trước, đừng chọn đề trước

    Viết ra hai mươi thứ về bạn: thói quen lạ, thứ bạn hay tranh cãi, việc bạn làm khi rảnh, lần bạn thấy mình sai, thứ bạn sưu tầm. Đừng lọc trong lúc viết. Đề bài chọn sau — với bảy đề của Common App, trong đó có một đề cho phép viết bất cứ điều gì, gần như mọi chất liệu tốt đều tìm được đề phù hợp.

  2. 2

    Chọn ba chất liệu và viết một đoạn cho mỗi cái

    Chưa viết cả bài. Viết khoảng 200 từ cho mỗi chất liệu và xem cái nào tự chảy ra. Cái viết dễ nhất thường là cái bạn có nhiều để nói nhất, và đó là tín hiệu tốt hơn cảm giác cái nào nghe ấn tượng hơn.

  3. 3

    Viết bản nháp đầu quá dài, có chủ ý

    Viết 1.000 từ mà không nghĩ đến giới hạn. Cắt xuống 650 dễ hơn nhiều so với kéo dài từ 400, và quá trình cắt buộc bạn phải quyết định đâu là phần thật sự quan trọng.

  4. 4

    Để yên ít nhất một tuần

    Đây là bước hay bị bỏ nhất và là bước không thể thay thế. Khoảng cách thời gian là thứ duy nhất cho phép bạn đọc bài của mình gần giống cách người lạ đọc nó, và nhìn ra chỗ mình đang viết sáo.

  5. 5

    Sửa theo hướng cụ thể hơn, không phải hoa mỹ hơn

    Mỗi lần sửa, thay một câu khái quát bằng một chi tiết cụ thể. “Gia đình tôi gặp khó khăn” thành một cảnh có thời gian, địa điểm và lời thoại. Chi tiết cụ thể là thứ tạo ra sự tin cậy; tính từ thì không.

  6. 6

    Nhờ hai người đọc, hỏi đúng một câu

    Câu hỏi là: “Đọc xong, bạn biết thêm gì về mình mà trước đó chưa biết?” Đừng hỏi bài có hay không — câu đó không cho thông tin dùng được. Nếu câu trả lời chung chung, bài chưa đạt, bất kể văn có mượt đến đâu.

Những mô-típ khiến bài bị đọc lướt

Không phải vì chúng sai, mà vì cán bộ tuyển sinh đã đọc chúng hàng nghìn lần. Nếu chất liệu của bạn rơi vào một trong số này, vẫn viết được — nhưng phải có gì đó thật sự riêng.

Chuyến đi thiện nguyện làm tôi biết trân trọng những gì mình có

Mô-típ phổ biến nhất trong toàn thể loại, và nó thường vô tình đặt người được giúp vào vai trò công cụ cho sự trưởng thành của người viết. Nếu viết về việc này, trọng tâm phải là điều bạn học được từ họ, cụ thể, chứ không phải cảm giác của bạn về bản thân.

Trận đấu quyết định và bài học về sự kiên trì

Cấu trúc quá quen: thua, tập luyện, thắng, rút ra bài học. Thể thao vẫn là chất liệu tốt nếu bài nói về điều gì đó khác ngoài chiến thắng — mối quan hệ với đồng đội, việc chấp nhận mình không phải người giỏi nhất.

Điểm kém rồi cố gắng và điểm cao trở lại

Câu chuyện này đã nằm trong học bạ của bạn. Kể lại nó bằng 650 từ là dùng phần độc nhất của hồ sơ để nhắc lại thứ người đọc đã thấy.

Bài luận về một người khác

Bài luận về người bà, người bố hoặc một thầy giáo truyền cảm hứng thường kết thúc bằng việc người đọc biết rất rõ về người đó và rất ít về bạn. Nếu viết về ai đó, mỗi đoạn phải nói được điều gì đó về bạn.

Danh sách thành tích được viết thành văn xuôi

Toàn bộ nội dung đã có trong bảng hoạt động, chỉ được diễn đạt dài hơn. Đây là cách lãng phí bài luận triệt để nhất và cũng là cách phổ biến nhất trong hồ sơ của học sinh có thành tích tốt.

Viết bằng tiếng Anh khi tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ

Cán bộ tuyển sinh biết bạn viết bằng ngôn ngữ thứ hai và họ không kỳ vọng văn phong của một người bản ngữ. Điều họ đánh giá là suy nghĩ, không phải sự bóng bẩy. Một câu đơn giản mà rõ ràng luôn tốt hơn một câu phức tạp mà lúng túng.

Cạm bẫy phổ biến nhất là dùng từ điển đồng nghĩa để làm cho văn “sang hơn”. Kết quả gần như luôn phản tác dụng, vì các từ đồng nghĩa trong tiếng Anh hiếm khi thay thế được nhau hoàn toàn về sắc thái, và một từ dùng sai sắc thái lộ ra rõ hơn một từ đơn giản.

Cạm bẫy thứ hai là nhờ người khác sửa đến mức bài không còn giọng của bạn. Một bài luận được biên tập quá tay thường có văn phong không khớp với phần còn lại của hồ sơ, và sự không khớp đó là thứ cán bộ tuyển sinh có kinh nghiệm nhận ra. Nhờ người đọc để hỏi bài có rõ không thì tốt; nhờ người viết lại thì có hại.

Về công cụ AI: dùng để kiểm tra ngữ pháp là chuyện bình thường, giống như dùng phần mềm soát chính tả. Dùng để sinh ra nội dung thì khác hẳn — nhiều trường coi đó là gian lận học thuật, và văn do máy sinh ra có đặc điểm nhận dạng riêng: trơn tru, cân đối, và không có chi tiết cụ thể nào chỉ bạn mới biết. Đúng thứ mà một bài luận cần có thì lại là thứ máy không có được.

Kiểm tra trước khi nộp

Bảy câu. Nếu có câu nào trả lời “không”, bài chưa xong.

  • Có bạn nào khác trong lớp nộp được bài này không? (Phải là không.)
  • Người đọc biết thêm một điều cụ thể về bạn mà hồ sơ không nói không?
  • Có ít nhất ba chi tiết cụ thể mà chỉ bạn mới biết không?
  • Bài có nhắc lại thứ đã có trong bảng hoạt động hay học bạ không? (Phải là không.)
  • Nếu bài nói về một người khác, mỗi đoạn có nói được điều gì đó về bạn không?
  • Bài có nằm trong giới hạn 650 từ không?
  • Bạn đã để bài yên ít nhất một tuần rồi đọc lại chưa?

4 lỗi thường gặp

Chọn đề bài trước rồi tìm câu chuyện để khớp vào

Cái giá: Bài luận được viết để phục vụ một đề bài thay vì để nói điều bạn thực sự có để nói, và kết quả gần như luôn chung chung. Đề số bảy cho phép viết bất cứ điều gì, nên ràng buộc này hoàn toàn không cần thiết.

Thay bằng: Liệt kê chất liệu trước, viết thử, rồi mới xem nó khớp với đề nào. Nếu không khớp đề nào thì dùng đề mở.

Dùng bài luận để nhắc lại thành tích

Cái giá: 650 từ quý nhất trong hồ sơ được dùng để lặp lại thông tin đã có ở ba chỗ khác. Người đọc kết thúc bài mà không biết thêm gì về bạn với tư cách một con người.

Thay bằng: Giả định người đọc đã thuộc toàn bộ hồ sơ của bạn — vì họ đã đọc nó. Viết về thứ không nằm trong hồ sơ đó.

Viết bài luận trong tháng 11 lớp 12

Cái giá: Không có thời gian để bài nguội và nhìn lại, mà đó lại là thứ duy nhất giúp bạn nhận ra chỗ mình viết sáo. Bài viết vội gần như luôn rơi vào các mô-típ quen thuộc nhất.

Thay bằng: Viết bản nháp đầu vào mùa hè trước, để yên vài tuần, rồi sửa. Khoảng nghỉ giữa các bản nháp không mua được bằng tiền hay bằng sự chăm chỉ.

Nhờ người sửa đến mức mất giọng của mình

Cái giá: Văn phong bài luận không khớp với phần còn lại của hồ sơ, và sự lệch pha đó là điều cán bộ tuyển sinh có kinh nghiệm nhận ra. Trong trường hợp nặng, hậu quả là hủy kết quả trúng tuyển.

Thay bằng: Nhờ người đọc để hỏi bài có rõ và có nói được gì về bạn không. Mọi câu chữ vẫn phải do bạn viết.

Câu hỏi thường gặp

Có bao nhiêu đề và nên chọn đề nào?

Common App có bảy đề cho bài luận chính, trong đó đề cuối cho phép viết về bất cứ chủ đề nào. Không có đề nào được ưu tiên hơn đề nào — cán bộ tuyển sinh không quan tâm bạn chọn đề số mấy. Cách làm hợp lý là viết trước rồi chọn đề khớp nhất, chứ không phải chọn đề rồi nghĩ nội dung. Văn bản chính thức của các đề nằm trên trang Common App.

Bài luận có cần liên quan đến ngành định học không?

Không. Bài luận chính là về bạn với tư cách một con người, không phải về kế hoạch học thuật. Các bài luận phụ của từng trường mới là nơi nói về ngành học và lý do chọn trường.

Câu chuyện của mình bình thường quá thì sao?

Đây là nỗi lo phổ biến nhất và nó dựa trên một hiểu lầm: điều tạo ra bài luận tốt không phải sự kiện phi thường mà là cách quan sát cụ thể. Một bài về việc phụ mẹ bán hàng, viết với chi tiết thật, mạnh hơn hẳn một bài về chuyến đi nước ngoài viết chung chung. Cán bộ tuyển sinh đọc rất nhiều câu chuyện phi thường viết nhạt nhẽo.

Có được viết về khó khăn tài chính hoặc chuyện gia đình không?

Được, và những bài như vậy có thể rất mạnh. Điều cần cân nhắc là trọng tâm: bài nên nói về việc bạn đã làm gì và nghĩ gì trong hoàn cảnh đó, chứ không chỉ mô tả hoàn cảnh. Bạn cũng không có nghĩa vụ phải viết về phần đau đớn nhất của đời mình — không có điểm cộng nào cho mức độ khổ.

Dùng ChatGPT để viết bài luận có bị phát hiện không?

Nhiều trường coi việc dùng AI sinh nội dung là gian lận học thuật và hậu quả có thể là hủy kết quả trúng tuyển. Ngoài rủi ro đó, văn do máy sinh ra thiếu đúng thứ làm nên một bài luận tốt: các chi tiết cụ thể mà chỉ bạn mới biết. Dùng để soát ngữ pháp thì bình thường; dùng để viết hộ thì vừa rủi ro vừa cho ra bài yếu.

Nguồn chính thức

Mọi thông tin trong chương này nên được đối chiếu với các nguồn dưới đây trước khi bạn hành động — chúng là nơi đặt ra quy định, và chúng được cập nhật khi quy định thay đổi.