Chương 10
Supplemental essays
Ngoài bài luận chính, phần lớn trường yêu cầu thêm từ một đến bốn bài luận phụ riêng, thường ngắn hơn nhiều. Đây là phần bị xem nhẹ nhất trong toàn bộ hồ sơ và cũng là phần phân biệt rõ nhất giữa một ứng viên nghiêm túc với một ứng viên nộp hàng loạt. Với những trường coi trọng mức độ quan tâm của ứng viên, bài luận phụ có thể quan trọng hơn bài luận chính.
Bài luận chính của bạn giống hệt nhau ở mọi trường trong danh sách. Nó nói về bạn, và nó không nói gì về việc vì sao bạn và trường này nên đi cùng nhau. Bài luận phụ là chỗ duy nhất trả lời câu hỏi đó.
Nhiều trường theo dõi một thứ gọi là mức độ quan tâm thể hiện của ứng viên, và cân nhắc nó khi xét tuyển. Lý do rất thực dụng: các trường quan tâm đến tỉ lệ nhập học trên số thư trúng tuyển, nên họ muốn nhận những người thật sự sẽ đến. Một bài luận phụ cụ thể là bằng chứng rõ nhất về điều đó.
Với học sinh quốc tế, còn một lớp nữa. Cán bộ tuyển sinh biết rằng nhiều ứng viên nước ngoài đang nộp vào “nước Mỹ” nói chung chứ không vào trường của họ nói riêng. Một bài Why us có thể áp cho bất kỳ trường nào chỉ củng cố ấn tượng đó, và nó là ấn tượng bất lợi.
Điều đáng chú ý về phân bổ công sức: phần lớn học sinh dành ba tháng cho bài luận chính và một buổi tối cho tám bài luận phụ. Với những trường coi trọng phần này, tỉ lệ đó nên ngược lại.
Mỗi dạng có một cái bẫy riêng, và cả ba cái bẫy đều là sự chung chung.
Cái bẫy: viết những điều đúng với hai trăm trường khác — khuôn viên đẹp, giáo sư giỏi, môi trường đa dạng, danh tiếng lâu đời. Bài đạt yêu cầu phải chứa những chi tiết chỉ đúng với trường này: tên môn học cụ thể, một chương trình có tên riêng, một giáo sư và công trình của họ, một điều về cách trường tổ chức việc học.
Cái bẫy: bắt đầu bằng “từ nhỏ tôi đã luôn yêu thích…”. Bài đạt yêu cầu nêu được một thời điểm cụ thể khiến bạn quan tâm, một câu hỏi trong ngành mà bạn thực sự muốn trả lời, và điều bạn đã tự làm để tìm hiểu — kể cả khi việc đó nhỏ.
Cái bẫy: trả lời bằng thứ bạn nghĩ trường muốn nghe. Đây thường là câu hỏi thoải mái nhất và là chỗ tốt để cho thấy một mặt khác của bạn mà bài luận chính chưa nói tới. Ngắn và cụ thể luôn thắng dài và trang trọng.
Đủ để viết một bài Why us cụ thể. Làm cho từng trường, và ghi lại vào một tệp riêng để dùng lại khi phỏng vấn.
Tìm ba đến bốn môn mà bạn thật sự muốn học và ghi lại tên môn. Đây là nguồn chi tiết cụ thể tốt nhất và gần như không ai chịu bỏ công tìm.
Trang của khoa thường có danh sách giáo sư kèm hướng nghiên cứu. Nếu có ai làm đúng thứ bạn quan tâm, đó là một câu rất mạnh trong bài — với điều kiện bạn nói được vì sao nó liên quan đến bạn, chứ không chỉ nêu tên.
Nhiều trường có chương trình nghiên cứu cho sinh viên năm nhất, học kỳ ở nước ngoài, hoặc mô hình đào tạo đặc thù. Những thứ này có tên riêng, và dùng đúng tên cho thấy bạn đã thực sự đọc.
Có trường bắt buộc một khung chương trình chung, có trường cho tự do gần như hoàn toàn. Đây là khác biệt thật sự ảnh hưởng đến bốn năm của bạn, và nói được vì sao mô hình đó hợp với bạn là một lập luận mạnh.
Giữ đường dẫn cho mỗi chi tiết bạn định dùng. Chi tiết sai — tên chương trình không tồn tại, giáo sư đã chuyển trường — gây hại nhiều hơn là không có chi tiết nào.
Nhiều bài luận phụ rất ngắn, đôi khi chỉ 100 đến 150 từ. Học sinh thường xử lý chúng bằng cách viết một phiên bản thu nhỏ của một bài dài, và kết quả là một đoạn văn nói chung chung về mọi thứ.
Cách làm hiệu quả hơn là ngược lại: chọn đúng một ý, và dùng toàn bộ số từ cho ý đó. Một bài 150 từ nói kỹ về một môn học cụ thể và lý do nó liên quan đến điều bạn đang làm mạnh hơn nhiều so với một bài liệt kê năm lý do.
Bỏ hẳn phần mở bài. Với 150 từ, câu đầu tiên nên đã vào thẳng nội dung. Những câu như “Tôi rất vinh dự được nộp đơn vào ngôi trường danh tiếng của quý vị” tiêu mất một phần mười số từ mà không truyền tải gì.
Cuối cùng, đừng lặp lại nội dung đã có ở chỗ khác trong hồ sơ. Không gian rất hẹp, và mọi câu nhắc lại bảng hoạt động là một câu bị lãng phí.
Cái giá: Đây là lỗi dễ phát hiện nhất trong hồ sơ, và ở những trường coi trọng mức độ quan tâm, nó là một điểm trừ nặng. Trường hợp tệ nhất là quên đổi tên trường, và điều đó xảy ra hằng năm.
Thay bằng: Dành ba mươi phút nghiên cứu cho mỗi trường và viết mới phần cụ thể. Phần khung về bạn có thể dùng lại; phần về trường thì không.
Cái giá: Việc chỉ liệt kê tên là dấu hiệu của việc tra cứu vội, và cán bộ tuyển sinh nhận ra ngay. Nó còn tệ hơn không nhắc tên ai, vì nó thể hiện nỗ lực giả.
Thay bằng: Với mỗi giáo sư nhắc đến, nói được công trình của họ liên quan thế nào đến điều bạn đã làm hoặc muốn tìm hiểu. Nếu không nói được thì bỏ tên đó ra.
Cái giá: Tám bài luận phụ viết trong ba ngày đều chung chung, và chúng lại là phần quyết định ở nhiều trường. Toàn bộ công sức của ba tháng viết bài luận chính bị hạ giá bởi phần này.
Thay bằng: Viết bài luận phụ song song với việc chốt danh sách trường, từ tháng 8. Nếu không đủ thời gian viết kỹ cho một trường, đó là tín hiệu nên bỏ trường đó khỏi danh sách.
Cái giá: Khuôn viên đẹp, giáo sư tận tâm, môi trường đa dạng — những câu này không truyền tải thông tin nào và chiếm chỗ của những câu có thể truyền tải. Bài đọc như được viết bởi người chưa từng mở trang web của trường.
Thay bằng: Áp phép thử thay tên trường. Mọi câu vẫn đúng sau khi thay tên đều nên bị xóa hoặc viết lại cho cụ thể.
Ở nhiều trường thì quan trọng ngang, và ở một số trường còn hơn. Lý do là bài luận chính giống nhau ở mọi trường, còn bài luận phụ là bằng chứng duy nhất cho thấy bạn hiểu và thực sự muốn vào trường cụ thể này. Mức độ quan trọng của từng yếu tố được chính các trường công bố trong Common Data Set.
Không, trừ khi câu hỏi hỏi thẳng về điều đó. Hồ sơ tài chính là nơi xử lý việc này. Bài luận phụ nên dùng để nói về học thuật và sự phù hợp. Hoàn cảnh khó khăn có thể là chất liệu tốt cho bài luận chính nếu bạn muốn, nhưng đó là một quyết định khác.
Không nên gửi thêm bài không được yêu cầu. Nếu trường có mục thông tin bổ sung, mục đó dành cho việc giải thích hoàn cảnh đặc biệt chứ không phải để thêm một bài luận nữa. Gửi thừa tài liệu thường bị coi là không đọc kỹ hướng dẫn.
Phần nói về bạn — mối quan tâm học thuật, điều bạn đã làm — dùng lại được. Phần nói về trường thì phải viết mới hoàn toàn, và đó thường là phần lớn của bài. Cách làm hiệu quả là giữ một tệp ghi các đoạn về bản thân, rồi ghép với phần nghiên cứu riêng cho từng trường.
Mọi thông tin trong chương này nên được đối chiếu với các nguồn dưới đây trước khi bạn hành động — chúng là nơi đặt ra quy định, và chúng được cập nhật khi quy định thay đổi.
Cấu trúc phần câu hỏi riêng của từng trường trong đơn
Common ApplicationMức độ quan trọng của bài luận và của mức độ quan tâm ứng viên
Common Data Set InitiativePhần C7 có mục riêng cho “level of applicant's interest”.