Lộ trình phát triển
- 1Trả lời câu hỏi 'mình muốn gì' trước khi trả lời 'họ cần gì', mỗi ngày một lần. Với bạn, câu thứ hai đến tự động và câu thứ nhất phải cố ý mới có. Nếu không tập, sau vài năm bạn sẽ thật sự không trả lời được nữa, và đó là một mất mát khó lấy lại.
- 2Từ chối một lời nhờ vả mỗi tuần, kể cả khi hoàn toàn có thể giúp được. Không giải thích dài, không đề nghị phương án thay thế. Bạn sẽ thấy tội lỗi khoảng nửa ngày, và sau đó không có gì tệ xảy ra cả — đó chính là dữ liệu bạn cần thu thập.
- 3Khi muốn khuyên ai đó, hỏi trước: 'cậu có muốn nghe góp ý không?'. Nếu họ nói không, thì thôi. Điều này khó với bạn vì bạn thấy rất rõ họ nên làm gì, và chính vì thế mà nó là bài tập cần nhất.
- 4Ghi lại lời khen bạn nhận được vào một chỗ, và đọc lại khi một lời chê đang chiếm hết đầu. Bạn có một bộ lọc lệch: lời chê được lưu, lời khen trôi qua. Việc ghi ra là cách bù lại bằng tay cho thứ mà đầu bạn không làm tự động.
- 5Khi cảm nhận được sự khó chịu của ai đó, hỏi rõ: 'đây là chuyện của mình hay của họ?'. Rất nhiều thứ bạn mang về nhà không phải của bạn, và chúng cũng không cần bạn xử lý. Việc phân biệt được không làm bạn bớt quan tâm; nó chỉ giúp bạn còn sức để quan tâm lâu hơn.
- 6Mỗi tháng, làm một việc chỉ vì bạn thích, không giúp ai và không phục vụ mục tiêu nào. Ghi vào lịch như một cuộc hẹn. Nếu bạn thấy mình đang tìm cách biến nó thành có ích cho ai đó, đó chính là dấu hiệu bạn cần nó. Một việc không phục vụ ai cũng là một việc chính đáng.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi tối, viết ba dòng về ngày của bạn mà không được nhắc đến bất kỳ ai khác. Bạn sẽ thấy điều này khó một cách đáng ngạc nhiên, và chính sự khó đó là thông tin. ENFJ quen kể chuyện của mình qua người khác: hôm nay giúp bạn A xong việc, mẹ vui nên mình nhẹ người, nhóm chạy trơn nên mình hài lòng. Ba dòng chỉ về mình, mỗi ngày, trong một tháng, sẽ dần khôi phục một thứ mà kiểu tính cách này hay đánh mất từ rất sớm: cảm giác rằng mình cũng là một người có trải nghiệm riêng, chứ không chỉ là người giữ cho trải nghiệm của người khác tốt đẹp.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Tuần vừa rồi mình đã làm gì chỉ vì mình muốn, chứ không phải vì ai đó cần?
- 2.Nếu mình ngừng hữu ích với mọi người trong một tháng, mình sợ điều gì sẽ xảy ra? Điều đó có thật không?
- 3.Có ai đang nhận sự giúp đỡ của mình mà thực ra chưa bao giờ nhờ không?
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc cố gắng nhiều hơn không giải quyết được gì, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình mệt kéo dài mà nghỉ ngơi không đỡ, bắt đầu thấy phiền với những người mình vốn quý, mất hứng thú với cả những hoạt động trước đây yêu thích, hoặc thấy mình chỉ ổn khi đang bận giúp ai đó, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ENFJ là kiểu người mà tất cả mọi người đều tìm đến và gần như không ai nghĩ đến việc hỏi ngược lại, nên nếu bạn không chủ động nói thì rất có thể sẽ không ai hỏi. Bạn sẽ lo rằng nói ra là thêm gánh nặng cho người khác. Đó chính xác là suy nghĩ đã khiến bạn đến chỗ này, và nó không đúng. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có một câu ngắn để bắt đầu, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ đang diễn ra.




