Lộ trình phát triển
- 1Chọn một việc đang dở và hoàn thành nó trước khi cho phép mình bắt đầu việc mới. Chọn thứ nhỏ. Mục tiêu không phải là sản phẩm mà là để bạn có bằng chứng rằng mình đi hết được một vòng — và bằng chứng đó thay đổi cách bạn nhìn chính mình nhiều hơn bạn nghĩ.
- 2Đưa mọi hạn nộp và cam kết ra khỏi đầu và vào một cái lịch mà bạn thật sự mở mỗi ngày. Trí nhớ làm việc của bạn dành cho ý tưởng, không dành cho ngày tháng. Đây không phải khuyết điểm cần sửa mà là một đặc điểm cần được bù bằng hệ thống.
- 3Học cùng hoặc làm cùng một người khác. ENFP giữ lời với người dễ hơn giữ lời với bản thân rất nhiều, và tận dụng điều đó thực tế hơn là cố rèn ý chí.
- 4Khi thấy chán giữa chừng, đặt hẹn giờ hai mươi lăm phút và chỉ cần vượt qua ngần ấy. Bạn không cần thấy hứng thú trở lại; bạn chỉ cần ngồi hết hai mươi lăm phút. Phần lớn thời gian, sự hứng thú quay lại ở phút thứ mười.
- 5Ở lại trong một cuộc trò chuyện khó thêm năm phút thay vì làm nhẹ nó đi bằng một câu đùa. Năm phút đó là nơi mọi thứ thật sự được nói ra, và bạn thường rời đi ngay trước đó.
- 6Trước khi nhận lời một việc, đợi hai mươi bốn giờ rồi mới trả lời. Bạn nhận lời trong lúc hào hứng và thực hiện trong lúc đã hết hứng, và một ngày chờ đủ để phân biệt thứ bạn thật sự muốn làm với thứ nghe hay ở thời điểm đó. Nếu sau một ngày bạn vẫn muốn, hãy nhận — và lúc đó khả năng bạn giữ lời cao hơn hẳn.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi tối, dành hai mươi lăm phút làm tiếp đúng một việc đang dở — cùng một việc, suốt cả tuần. Không được đổi sang việc khác dù nó hấp dẫn hơn. Bạn sẽ thấy hai điều. Thứ nhất, hai mươi lăm phút thường kéo thành bốn mươi khi đã bắt đầu, vì sức ì của bạn nằm ở lúc mở ra chứ không phải lúc làm. Thứ hai, sau bảy ngày, việc đó gần xong hơn nhiều so với hình dung của bạn. Phần lớn dự án dở dang của ENFP không cần thêm tài năng hay thêm động lực — chúng chỉ cần thêm vài lần ngồi xuống, và bài tập này chứng minh điều đó bằng trải nghiệm chứ không bằng lời khuyên.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Trong sáu tháng qua, mình đã hoàn thành trọn vẹn được thứ gì mà người khác nhìn thấy được?
- 2.Việc mình đang định bỏ dở lúc này: mình bỏ vì nó thật sự không đáng, hay vì đã hết phần thú vị?
- 3.Có ai đang chờ mình làm một việc mà mình đã hứa và quên không?
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc tự xoay xở không đủ, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình không còn hứng thú với cả những thứ trước đây luôn cuốn hút, ngủ lệch giờ kéo dài nhiều tuần, tránh gặp bạn bè dù bạn vốn là người thích ở cùng mọi người, hoặc thấy khoảng cách giữa những gì mình định làm và những gì mình thật sự làm ngày càng rộng đến mức khiến bạn tự trách, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ENFP có xu hướng biến mọi chuyện khó của mình thành một câu chuyện vui để kể lại, và cách đó rất hiệu quả trong việc khiến không ai nhận ra bạn đang không ổn, kể cả chính bạn. Nói thẳng một lần, không đùa, là việc khó với bạn hơn với phần lớn mọi người — và cũng vì thế mà nó đáng làm. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có gợi ý cách nói sao cho được nghe, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ đang diễn ra.




