Lộ trình phát triển
- 1Nêu một vấn đề ngay khi nó còn nhỏ, thay vì chờ nó tự qua. Chính cái cảm giác 'chuyện này nhỏ thôi' là tín hiệu cần nói — đó là viên gạch đầu tiên của cái kho mà sáu tháng nữa sẽ khiến bạn phản ứng mạnh với một chuyện chẳng đáng gì.
- 2Làm một việc cho bản thân mỗi tuần mà không cần lý do chính đáng nào. Không phải phần thưởng sau khi đã lo xong cho mọi người — vì sẽ không bao giờ lo xong. Đặt nó vào lịch trước, như một cuộc hẹn với người khác.
- 3Từ chối một lời nhờ vả mỗi tuần, kể cả khi giúp được. Không giải thích dài, không đề nghị phương án thay thế. Bạn sẽ thấy áy náy khoảng nửa ngày và sau đó không có gì xảy ra — đó chính là dữ liệu bạn cần.
- 4Khi thấy ai đó làm khác mình, hỏi vì sao trước khi kết luận. Sự khó chịu của bạn với những người phá vỡ quy ước là có thật, và không phải lúc nào quy ước cũng đúng — đôi khi người kia đang thấy một thứ bạn chưa thấy.
- 5Tập nghe một lời phê bình mà không xin lỗi ngay lập tức. Đợi ba giây, hỏi một câu làm rõ, rồi mới trả lời. Bạn có phản xạ nhận lỗi để cuộc trò chuyện kết thúc nhanh, và phản xạ đó khiến bạn nhận cả những lỗi không phải của mình.
- 6Mỗi tháng, hỏi bản thân: nếu không ai kỳ vọng gì cả, mình có làm việc này không? Câu hỏi ấy không nhằm khiến bạn ích kỷ hơn — nó chỉ để bạn biết mình đang ở đâu, thứ mà kiểu tính cách này rất dễ mất dấu sau nhiều năm sống theo mong đợi của người khác.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi tối, viết ra một điều bạn đã làm cho người khác trong ngày, và một điều bạn đã làm cho chính mình. Cột thứ nhất sẽ đầy rất nhanh. Cột thứ hai sẽ trống nhiều ngày, và đó chính là điều bài tập này muốn cho bạn thấy. ESFJ hiếm khi nhận ra sự mất cân bằng vì nó diễn ra chậm và đều, không có ngày nào là ngày nó bắt đầu — và vì mỗi việc riêng lẻ đều hợp lý. Nhìn thấy nó trên giấy, mỗi ngày, trong một tháng, có sức thuyết phục hơn bất kỳ lời khuyên nào, và nó không đòi hỏi bạn thay đổi gì ngay, chỉ cần nhìn.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Trong tuần vừa rồi, mình đã làm gì chỉ vì mình muốn, chứ không phải vì ai đó cần hoặc mong?
- 2.Có điều gì mình đang khó chịu mà chưa nói với người liên quan không? Nó bắt đầu từ bao lâu rồi?
- 3.Nếu bố mẹ hoàn toàn ủng hộ mọi lựa chọn của mình, mình có chọn khác không?
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc cố gắng nhiều hơn không giải quyết được gì, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình mệt kéo dài mà nghỉ ngơi không đỡ, lo lắng thường trực về việc người khác nghĩ gì, mất hứng thú với cả những hoạt động trước đây yêu thích, hoặc thấy mình chỉ ổn khi đang bận lo cho ai đó, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ESFJ có xu hướng cho rằng chuyện của mình không đủ nghiêm trọng để làm phiền ai, và rằng người khác đang có việc quan trọng hơn. Cả hai suy nghĩ đó đều là cách bạn tự loại mình ra khỏi danh sách những người đáng được quan tâm, và bạn làm điều đó rất thành thạo. Việc để ai đó chăm sóc lại mình không phải là một khoản nợ — đó là phần bình thường của quan hệ, phần mà bạn vẫn luôn dành cho người khác. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có gợi ý, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ đang diễn ra.




