Lộ trình phát triển
- 1Khi thấy mình muốn né một việc khó, làm nó trong mười phút trước khi cho phép mình đổi sang việc khác. Mười phút là ngưỡng thấp đến mức không từ chối được, và phần lớn thời gian thì sau mười phút bạn sẽ làm tiếp — sức ì của bạn nằm ở lúc bắt đầu chứ không phải lúc làm — điều này đúng với gần như mọi việc bạn đang né.
- 2Đưa mọi hạn nộp và cam kết ra khỏi đầu và vào một cái lịch có báo nhắc. Tương lai không tự trở nên thật với bạn, nên nó phải được đặt vào tầm mắt bằng tay. Đây không phải khuyết điểm cần sửa mà là một đặc điểm cần được bù bằng hệ thống.
- 3Ngồi lại trong một cuộc trò chuyện khó thêm năm phút thay vì làm nhẹ nó đi bằng một câu đùa. Năm phút đó là nơi mọi thứ thật sự được nói ra, và bạn có thói quen rời đi ngay trước ngưỡng đó.
- 4Đặt một mục tiêu sáu tháng và chia nó thành các mốc hai tuần có thể ăn mừng. Bạn không giữ được động lực cho một đích ở xa, nhưng bạn giữ được cho một mốc cách đây hai tuần — nên hãy dùng chính cơ chế đó thay vì chống lại nó.
- 5Nói ra khi mình đang lo, kể cả khi vẫn đang cười. Bạn sẽ thấy khó một cách bất ngờ vì nó phá vỡ vai bạn đã giữ nhiều năm. Nhưng người khác chỉ giúp được khi biết, và họ không có cách nào biết qua biểu hiện của bạn, vì bạn quá giỏi trong việc che nó đi.
- 6Mỗi tháng, dành một buổi làm việc gì đó một mình, không có ai xung quanh. Không phải để rèn tính hướng nội mà để bạn có cơ hội nghe được mình nghĩ gì khi không đang điều chỉnh theo ai. Bạn sẽ thấy khó chịu ở lần đầu, và dễ dần sau vài lần.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi tối, làm một việc bạn đã hoãn trong ngày — chỉ một, và chỉ mười phút. Việc nhỏ nhất trong danh sách cũng được: trả lời một tin nhắn còn nợ, xem lại một bài tập, dọn một góc bàn. Quy tắc duy nhất là phải là việc bạn đang né chứ không phải việc dễ chịu. ESFP tích luỹ một đống việc bị hoãn mà mỗi cái riêng lẻ đều nhỏ, và cái đống ấy chiếm một lượng năng lượng nền mà bạn không nhận ra cho đến khi nó vơi đi. Sau hai tuần, thứ bạn sẽ thấy không phải là mình làm được nhiều hơn mà là đầu mình nhẹ hơn.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Có việc gì mình đang né mà nó đang lớn lên trong lúc chờ không?
- 2.Lần gần nhất mình nói với ai đó rằng mình đang không ổn là khi nào?
- 3.Nếu không ai xung quanh, mình có còn chọn thứ mình đang chọn không?
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc giữ cho mọi thứ vui vẻ không còn đủ, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình mệt kéo dài mà nghỉ ngơi không đỡ, mất hứng thú với cả những hoạt động trước đây luôn thích, tránh gặp mọi người dù bạn vốn là người thích ở cùng người khác, hoặc thấy mình phải cố gắng mới giữ được vẻ ngoài bình thường, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ESFP có một kỹ năng rất mạnh là làm cho không ai lo lắng về mình, và kỹ năng đó hoạt động tốt đến mức chính bạn cũng có thể tin vào nó. Nói thẳng một lần, không đùa, là việc khó với bạn hơn với phần lớn mọi người — và cũng vì thế mà nó đáng làm. Không ai đọc được suy nghĩ của bạn qua nụ cười, kể cả những người quý bạn nhất. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có một câu ngắn để bắt đầu, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ đang diễn ra.




