Lộ trình phát triển
- 1Nghe hết một ý kiến trái chiều trước khi phản hồi, không cắt ngang. Đếm đến ba sau khi người kia dứt lời rồi mới nói. Ba giây ấy nghe không đáng kể, và nó là khác biệt giữa việc người ta còn muốn nói với bạn hay không.
- 2Khi ai đó chậm tiến độ, hỏi 'có chuyện gì không?' trước khi hỏi 'bao giờ xong?'. Bạn sẽ thấy phần lớn trường hợp có một trở ngại thật mà bạn chưa biết, chứ không phải sự thiếu trách nhiệm mà bạn đang giả định. Câu hỏi ấy cũng cho bạn thông tin sớm hơn về những vấn đề sắp tới.
- 3Cho phép một ngoại lệ mỗi tháng, và quan sát xem có gì sụp đổ không. Bạn tin rằng nhất quán là công bằng, và điều đó đúng trong phần lớn trường hợp. Bài tập này là để bạn phân biệt phần lớn với tất cả.
- 4Giao trọn một việc cho người khác và không nhận lại, kể cả khi họ làm chậm hơn bạn. Cái bạn đang xây không phải kết quả của việc đó mà là một người có thể làm nó lần sau mà không cần bạn. Đó mới là thứ mở rộng được năng lực của cả nhóm.
- 5Khen công khai một người đã làm tốt, cụ thể và không chung chung. Bạn nhận ra chỗ chưa đạt gần như tự động và phải cố ý mới nhận ra chỗ đã đạt. Việc nói ra chỗ đã đạt rẻ hơn nhiều so với hậu quả của việc chỉ nói chỗ chưa.
- 6Mỗi quý, xem lại một quy trình bạn đang duy trì và hỏi nó còn phục vụ mục đích ban đầu không. Bạn giữ mọi thứ chạy rất tốt, và điều đó có nghĩa là bạn cũng giữ những thứ đã hết tác dụng lâu hơn người khác. Bỏ đi một quy trình đã hỏng cũng là một dạng làm việc có trách nhiệm, không phải sự bỏ cuộc.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi ngày, hỏi một người quanh bạn một câu về họ chứ không phải về công việc — hôm nay thế nào, dạo này ổn không, có gì đang khó không. Rồi nghe, không đưa phương án. ESTJ giao tiếp rất nhiều nhưng gần như toàn bộ là về việc, và sau nhiều năm thì họ biết rất rõ tiến độ của mọi người và rất ít về chính những người đó. Một câu hỏi mỗi ngày, trong một tháng, sẽ mở lại một kênh mà bạn không nhận ra là mình đã đóng. Nó cũng cho bạn thứ mà bạn vốn coi trọng: thông tin sớm hơn về những vấn đề sắp xảy ra.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Tuần vừa rồi mình đã chốt việc gì trước khi nghe hết ý kiến của người khác?
- 2.Có ai quanh mình đã ngừng đưa ra ý kiến trái chiều không? Chuyện đó bắt đầu từ lúc nào?
- 3.Có quy trình nào mình đang duy trì mà thật ra không còn ai cần không?
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc siết chặt hơn không giải quyết được gì, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình cáu gắt với những chuyện trước đây không làm mình bận tâm, khó ngủ vì nghĩ về việc chưa xong, ngày càng khó giao việc cho ai vì không tin ai làm được, hoặc thấy mọi thứ đều là trách nhiệm của mình đến mức không dừng lại được, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ESTJ thường coi việc cần giúp đỡ là dấu hiệu chưa làm tròn phần của mình, và vì thế hay để mọi thứ tích lại đến khi hỏng mới nói. Thực tế thì ngược lại: nhận ra khi nào cần thêm nguồn lực là một phần của việc quản lý tốt, và bạn vốn áp dụng nguyên tắc đó cho mọi thứ khác — chỉ trừ chính mình. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có gợi ý về cách nói sao cho được nghe, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể giúp bạn gọi tên thứ đang diễn ra.




