Lộ trình phát triển
- 1Trước mỗi quyết định lớn, viết ra hậu quả sau sáu tháng — chỉ ba dòng cũng được. Bạn ra quyết định tốt trong tình huống trước mắt và kém khi hậu quả nằm xa, và ba dòng viết ra bằng tay đưa cái xa ấy vào tầm nhìn đủ lâu để bạn cân nhắc nó.
- 2Hoàn thành một cam kết dài hơn ba tháng. Chọn một thứ và đi hết, kể cả sau khi phần thú vị đã qua. Mục tiêu không phải là kết quả mà là để bạn có bằng chứng rằng mình làm được điều đó — bằng chứng bạn sẽ cần khi gặp một kỳ thi hoặc một chứng chỉ không thể ứng biến.
- 3Sau khi nói thẳng điều gì đó, hỏi lại người nghe: 'cậu nghe câu vừa rồi thế nào?'. Bạn phục hồi nhanh sau lời nặng nên mặc định người khác cũng vậy, và câu hỏi này là cách duy nhất để biết mình đã sai ở giả định đó hay chưa.
- 4Học một kỹ năng cần luyện chậm và không có kết quả ngay — một nhạc cụ, một ngoại ngữ, một môn thể thao kỹ thuật. Không phải vì kỹ năng đó mà vì trải nghiệm đi qua một quá trình dài không có phản hồi tức thì, thứ bạn gần như chưa từng có. Trải nghiệm đó thay đổi cách bạn nhìn những việc dài hạn khác.
- 5Khi thấy buồn chán và muốn tạo ra kích thích, dừng lại và nhận ra đó là cơ chế đang chạy chứ không phải một quyết định. Rồi chọn một kích thích không gây hậu quả — tập nặng, một trò chơi khó, một thử thách có luật — thay vì thứ đầu tiên xuất hiện.
- 6Mỗi tháng, hỏi một người bạn tin: 'gần đây mình có làm gì khiến cậu khó chịu không?' — rồi chỉ nghe, không giải thích. Vì bạn ít nhận phản hồi và ít tạo cơ hội cho ai góp ý, đây là cách duy nhất để biết những thứ bạn không tự nhìn thấy.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi tối chủ nhật, viết ra ba việc bạn sẽ làm trong tuần tới mà kết quả của chúng chỉ hiện ra sau nhiều tháng. Nộp một phần hồ sơ, ôn một chương chưa gấp, tập một buổi cho kỹ năng đang xây. Chỉ ba việc, và làm chúng trước những việc trước mắt. Với ESTP, tương lai không tự trở nên thật, nên nó phải được đưa vào lịch bằng tay — và bài tập này không đòi hỏi bạn thay đổi tính cách, chỉ đòi hỏi mười phút mỗi tuần để phiên bản của bạn sáu tháng nữa có thứ để dùng.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Có việc quan trọng nào mình đang hoãn vì hạn còn xa không? Bao giờ thì nó thành gấp?
- 2.Lần gần nhất mình hoàn thành một việc sau khi đã hết hứng là khi nào?
- 3.Có ai đang ngại nói chuyện thẳng với mình không? Nếu có, chuyện đó bắt đầu từ lúc nào?
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc xoay xở không đủ, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình cần những kích thích ngày càng mạnh mới thấy đủ, mất hứng thú với cả những thứ trước đây luôn cuốn hút, ngủ lệch giờ kéo dài nhiều tuần, hoặc thấy mình liên tục làm những việc mà sau đó chính bạn cũng thấy không hợp lý, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ESTP có xu hướng xử lý mọi thứ bằng cách hành động nhiều hơn, và với phần lớn vấn đề thì cách đó hiệu quả. Với loại này thì không, vì hành động nhiều hơn chính là triệu chứng chứ không phải cách chữa. Việc nói ra không phải là thừa nhận mình không tự lo được — nó chỉ là lấy thêm một góc nhìn mà bạn không có cách nào tự có. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có gợi ý, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ đang diễn ra.




