Lộ trình phát triển
- 1Nói ra sự khó chịu ngay lần đầu, khi nó còn nhỏ đến mức bạn thấy không đáng nói. Chính cái cảm giác 'chuyện nhỏ thôi' là tín hiệu cần nói, vì đó là viên gạch đầu tiên của cái đống mà tám tháng nữa bạn sẽ dùng để đóng cửa với người ta.
- 2Mỗi tuần dành một buổi không có ai và không giúp ai. Coi đó là việc bắt buộc, không phải phần thưởng khi đã xong hết mọi thứ — vì sẽ không bao giờ xong hết mọi thứ.
- 3Bắt đầu một việc chưa thấy đủ ý nghĩa và làm nó ở mức bảy phần mười. Không phải mọi việc đều cần một lý do đẹp. Một số việc chỉ cần xong, và chờ tìm ra ý nghĩa là cách INFJ trì hoãn mà không nhận ra mình đang trì hoãn.
- 4Khi thấy mình đang gánh cảm xúc của ai đó, dừng lại và hỏi rõ: 'đây là chuyện của mình hay của họ?'. Bạn có thể quan tâm đến một người mà không mang nỗi buồn của họ về nhà, và việc phân biệt được hai thứ đó là kỹ năng chứ không phải sự vô tâm. Người giúp được nhiều nhất về lâu dài luôn là người biết đặt xuống, không phải người mang hết.
- 5Từ chối một lời nhờ vả mỗi tuần, kể cả khi hoàn toàn giúp được. Không giải thích dài. Bạn sẽ thấy tội lỗi trong khoảng hai mươi phút, và sau đó không có gì xảy ra cả — đó chính là dữ liệu bạn cần.
- 6Trả lời câu hỏi 'mình muốn gì' trước khi trả lời 'họ cần gì', mỗi ngày một lần. Viết ra nếu cần. Câu trả lời không cần to tát — 'mình muốn ngủ sớm hôm nay' cũng được tính. Với bạn, câu thứ hai đến tự động và câu thứ nhất phải cố ý mới có, và nếu không tập thì sau vài năm bạn sẽ không còn trả lời được nữa. Đây là thứ mất đi rất chậm và rất khó lấy lại.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi tối, viết ba dòng về ngày của bạn — nhưng chỉ về bạn, không được nhắc đến ai khác. Bạn sẽ thấy điều này khó một cách bất ngờ, và chính sự khó đó là thông tin. INFJ quen kể chuyện của mình thông qua người khác: hôm nay bạn A buồn nên mình mệt, mẹ căng thẳng nên mình lo. Ba dòng chỉ về mình, mỗi ngày, trong một tháng, sẽ dần khôi phục một thứ mà kiểu tính cách này hay đánh mất từ rất sớm: cảm giác rằng trải nghiệm của mình cũng đáng được ghi lại.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Có điều gì mình đang khó chịu mà chưa nói với người liên quan không? Nó bắt đầu từ bao lâu rồi?
- 2.Trong tuần vừa rồi, mình đã làm gì chỉ vì mình muốn, chứ không phải vì ai đó cần?
- 3.Nếu người mình đang cố giúp không tiến bộ gì cả, mình có thấy đó là thất bại của mình không? Vì sao?
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc tự xoay xở là không đủ, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình mệt kéo dài mà nghỉ ngơi không đỡ, mất hứng thú với cả những việc trước đây có ý nghĩa với mình, tránh tiếp xúc với mọi người kể cả những người mình quý, hoặc thấy điểm số đi xuống ở nhiều môn cùng lúc, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. INFJ là kiểu người mà tất cả mọi người đều tìm đến để tâm sự và gần như không ai nghĩ đến việc hỏi ngược lại, nên nếu bạn không chủ động nói thì rất có thể sẽ không ai hỏi. Việc nói ra không phải là thêm gánh nặng cho người khác — đó là điều bạn lo, và nó gần như luôn sai. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có một câu ngắn để bắt đầu, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ đang diễn ra.




