Người bảo vệ

Người Bảo Bọc

ISFJ

Nhớ điều bạn thích, và lặng lẽ chuẩn bị sẵn.

Người Bảo Bọc — ISFJ

Lộ trình phát triển

  1. 1Nói ra một nhu cầu của mình mỗi tuần, cụ thể và không xin lỗi trước. 'Mình muốn nghỉ hôm nay' là đủ — không cần giải thích lý do, không cần đảm bảo rằng mình vẫn sẽ làm phần việc khác. Bạn sẽ thấy tội lỗi trong khoảng nửa ngày, và cảm giác đó nhạt dần sau vài lần.
  2. 2Từ chối một lời nhờ vả mà mình không đủ sức nhận, và không giải thích dài. Một câu 'lần này mình không giúp được' là đủ. Việc thêm ba câu biện minh không làm người kia dễ chịu hơn — nó chỉ khiến bạn nghe như đang xin phép.
  3. 3Khi thấy tủi thân, nói với chính người liên quan trong vòng bốn mươi tám giờ. Đây là quy tắc quan trọng nhất trong danh sách này. Thứ bạn để quá hai ngày sẽ được xếp vào kho, và cái kho ấy là nơi mọi mối quan hệ tốt của bạn đi tới lúc kết thúc.
  4. 4Thử một việc mới, nhỏ thôi, mỗi tháng — một món ăn chưa từng nấu, một đường đi khác, một hoạt động chưa thử. Mục đích không phải là trải nghiệm mà là để bạn quen với cảm giác chưa thạo, thứ mà bạn tránh nhiều hơn mình nghĩ.
  5. 5Trước khi tự động làm một việc cho ai đó, dừng lại và hỏi xem họ có nhờ không. Nhìn thấy một nhu cầu không tự động tạo ra nghĩa vụ. Đôi khi người ta muốn tự làm, và việc bạn làm hộ lấy đi của họ điều đó.
  6. 6Mỗi tháng, liệt kê những việc mình đang gánh và bỏ đi một việc. Không cần bỏ vĩnh viễn — chỉ cần một tháng không làm nó và xem chuyện gì xảy ra. Phần lớn trường hợp, câu trả lời là không có gì xảy ra cả, và đó là thông tin bạn cần.

Một thói quen nên bắt đầu tuần này

Bắt đầu tuần này: mỗi tối, viết ra một điều bạn đã làm cho người khác trong ngày, và một điều bạn đã làm cho chính mình. Cột thứ nhất sẽ đầy rất nhanh. Cột thứ hai sẽ trống nhiều ngày, và đó chính là điều bài tập này muốn cho bạn thấy. ISFJ hiếm khi nhận ra sự mất cân bằng vì nó diễn ra chậm và đều, không có ngày nào là ngày nó bắt đầu. Nhìn thấy nó trên giấy, mỗi ngày, trong một tháng, có sức thuyết phục hơn bất kỳ lời khuyên nào — và nó không đòi hỏi bạn phải thay đổi gì ngay, chỉ cần nhìn.

Thay đổi lớn hiếm khi bắt đầu lớn. Nó bắt đầu bằng một việc nhỏ, làm đều.

Ba câu hỏi tự vấn

  1. 1.Trong tuần vừa rồi, mình đã làm gì chỉ vì mình muốn, chứ không phải vì ai đó cần?
  2. 2.Có điều gì mình đang khó chịu mà chưa nói với người liên quan không? Nó bắt đầu từ bao lâu rồi?
  3. 3.Nếu mình ngừng làm mọi thứ cho những người quanh mình trong một tháng, mình sợ điều gì sẽ xảy ra?

Khi nào nên nói chuyện với người lớn

Có những lúc việc cố gắng nhiều hơn không giải quyết được gì, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình mệt kéo dài mà nghỉ ngơi không đỡ, lo lắng thường trực về những chuyện chưa xảy ra, khó ngủ vì nghĩ về việc chưa làm xong, hoặc thấy mình chỉ ổn khi đang lo cho người khác, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ISFJ có xu hướng cho rằng chuyện của mình không đủ nghiêm trọng để làm phiền ai, và rằng người khác đang có việc quan trọng hơn. Cả hai suy nghĩ đó đều là cách bạn tự loại mình ra khỏi danh sách những người đáng được quan tâm, và bạn làm điều đó rất thành thạo. Việc nói ra không phải là đòi hỏi — bạn vốn giúp người khác rất nhiều, và để ai đó giúp lại là một phần bình thường của quan hệ chứ không phải một khoản nợ. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có gợi ý, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ đang diễn ra.

Bạn có chắc mình là ISFJ?

Đọc một mô tả và thấy đúng là chuyện thường — phần lớn mô tả tính cách đều đúng với phần lớn mọi người. Làm bài kiểm tra sẽ cho bạn một câu trả lời dựa trên chính câu trả lời của bạn.

Làm bài kiểm tra

Đây là công cụ để bạn hiểu thêm về chính mình, không phải một chẩn đoán tâm lý. Không có kiểu tính cách nào tốt hơn kiểu nào, và kết quả của bạn có thể thay đổi theo thời gian.