Lộ trình phát triển
- 1Mỗi tháng thử một cách làm mới cho một việc quen, kể cả khi cách cũ vẫn ổn. Không phải để tìm cách tốt hơn mà để tập chịu được cảm giác chưa chắc chắn. Cảm giác đó là thứ bạn né nhiều nhất, và né nó là lý do bạn bỏ lỡ những thứ đáng lẽ có.
- 2Trước khi kết luận ai đó cẩu thả, hỏi xem họ đang tối ưu cho điều gì. Một người bỏ qua chi tiết mà bạn thấy quan trọng thường đang ưu tiên tốc độ hoặc một mục tiêu khác — không phải lúc nào họ cũng sai, và không phải lúc nào bạn cũng đúng.
- 3Giao một việc cho người khác và chấp nhận họ làm khác cách mình. Bạn sẽ muốn sửa lại. Đừng — trừ khi kết quả thật sự không đạt, chứ không phải chỉ vì quy trình khác. Đây là bài tập khó nhất trong danh sách này với bạn, và cũng là bài tập quyết định bạn có thể đảm nhận việc lớn hơn hay không.
- 4Nói ra một lời quan tâm thành tiếng mỗi tuần, thay vì chỉ thể hiện bằng việc làm. Bạn sẽ thấy nó thừa vì bạn đã chứng minh bằng hành động rồi. Người nghe không có quyền truy cập vào suy nghĩ của bạn, và họ cần cả hai.
- 5Khi khối lượng việc vượt quá sức, nói ra trước khi nó hỏng. Báo sớm về một vấn đề là một phần của việc có trách nhiệm, không phải sự thất bại — bạn vốn áp dụng nguyên tắc này cho công việc, và nó cũng đúng với chính bạn.
- 6Mỗi quý, xem lại một quy trình bạn vẫn đang theo và hỏi: cái này còn phục vụ mục đích ban đầu không? Bạn giữ mọi thứ rất tốt, và điều đó có nghĩa là bạn cũng giữ những thứ đã hết tác dụng lâu hơn người khác.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi tối, viết ra một việc bạn đã làm trong ngày mà không ai biết. Không phải để khoe với ai — chỉ để chính bạn nhìn thấy nó. ISTJ làm rất nhiều thứ âm thầm và mặc định rằng chúng không đáng nhắc đến vì đó là trách nhiệm của mình. Kết quả là sau nhiều năm, bạn có một cảm giác mơ hồ rằng mình đang làm rất nhiều mà không có gì cụ thể để chỉ ra, kể cả với chính mình. Một tháng ghi lại sẽ cho bạn một danh sách rất dài, và nó thay đổi cách bạn trả lời câu hỏi mình đã đóng góp gì.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Có việc gì mình đang gánh mà lẽ ra là của người khác không? Nó bắt đầu từ khi nào?
- 2.Lần gần nhất mình thử một cách làm mới là khi nào? Nếu không nhớ nổi, mình đang tránh điều gì?
- 3.Nếu bố mẹ hoàn toàn ủng hộ mọi lựa chọn của mình, mình có chọn khác không?
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc cố gắng nhiều hơn không giải quyết được gì, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình mệt kéo dài mà nghỉ ngơi không đỡ, khó ngủ vì nghĩ về những việc chưa xong, mất hứng thú với cả những thứ trước đây làm mình dễ chịu, hoặc thấy mình liên tục nghĩ rằng mình chưa đủ cố gắng dù đã làm rất nhiều, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ISTJ có xu hướng coi mọi khó khăn là việc mình phải tự giải quyết, và coi việc cần giúp đỡ là dấu hiệu chưa làm tròn trách nhiệm. Cả hai suy nghĩ đó đều không đúng, và chúng đặc biệt không đúng vào lúc bạn tin chúng nhất. Bạn vốn hiểu rằng báo sớm một vấn đề rẻ hơn nhiều so với để nó hỏng — nguyên tắc ấy áp dụng cho chính bạn không khác gì cho công việc. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có gợi ý, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ đang diễn ra.




