Nhà thám hiểm

Nhà Thợ Khéo

ISTP

Hiểu một thứ bằng cách tháo nó ra, không phải bằng cách đọc về nó.

Nhà Thợ Khéo — ISTP

Lộ trình phát triển

  1. 1Nói ra một điều mình đang nghĩ hoặc cảm thấy, mỗi tuần một lần, với một người quan trọng. Bạn sẽ thấy nó thừa vì bạn cho rằng người ta tự hiểu qua hành động của mình. Họ không hiểu — hoặc hiểu sai, và bạn không có cách nào biết được điều đó.
  2. 2Hoàn thành một việc dài hơn sở thích của mình. Chọn một thứ và đi hết, kể cả sau khi phần thú vị đã qua. Mục tiêu không phải sản phẩm mà là để bạn có bằng chứng rằng mình làm được — điều bạn sẽ cần khi gặp một kỳ thi hoặc một chứng chỉ không thể ứng biến được.
  3. 3Trước khi rút khỏi một cuộc trò chuyện căng, nói một câu: 'mình cần ra ngoài một lúc, lát quay lại'. Không cần giải thích thêm. Câu đó biến sự vắng mặt của bạn từ hành động bỏ đi thành một thoả thuận, và nó tốn năm giây.
  4. 4Học phần lý thuyết nền của một thứ bạn đã làm thạo bằng tay. Bạn sẽ thấy nó thừa vì bạn đã làm được rồi. Thường thì nó mở ra một tầng mà việc thử nghiệm một mình không bao giờ chạm tới, và bạn chỉ biết điều đó sau khi đã học.
  5. 5Khi không đồng ý với điều gì, nói ra thay vì lặng lẽ ngừng làm theo. Bạn có xu hướng bỏ qua những quy định vô lý mà không thông báo, và điều đó biến một phản đối chính đáng thành một vấn đề kỷ luật — trong đó bạn luôn là bên sai về hình thức dù đúng về nội dung.
  6. 6Mỗi tháng, hỏi một người mà bạn tin: 'gần đây mình có làm gì khiến cậu khó chịu không?'. Vì bạn ít nhận phản hồi và ít tạo cơ hội cho ai góp ý, đây là cách duy nhất để biết những thứ bạn không tự nhìn thấy được.

Một thói quen nên bắt đầu tuần này

Bắt đầu tuần này: mỗi ngày, kể cho một người trong nhà một chi tiết cụ thể về ngày của bạn. Không phải cảm xúc — chỉ một sự việc: hôm nay lớp làm gì, tuần sau có gì, bạn vừa sửa được cái gì. Ba mươi giây là đủ. Với ISTP, thói quen này nghe vô nghĩa vì thông tin ấy không quan trọng, và đó chính là lý do nó hiệu quả: bạn không phải nói điều gì khó, chỉ cần giữ cho kênh liên lạc không đóng lại. Sau một tháng, thứ thay đổi không phải là lượng thông tin gia đình biết về bạn mà là mức độ họ còn hỏi — và một khi kênh đó đóng, mở lại rất tốn.

Thay đổi lớn hiếm khi bắt đầu lớn. Nó bắt đầu bằng một việc nhỏ, làm đều.

Ba câu hỏi tự vấn

  1. 1.Có ai đang hiểu sai về mình mà mình không buồn giải thích không? Việc không giải thích đang tốn của mình cái gì?
  2. 2.Lần gần nhất mình hoàn thành một việc sau khi đã hết hứng là khi nào?
  3. 3.Có quy định nào mình đang âm thầm không làm theo mà chưa nói với ai không?

Khi nào nên nói chuyện với người lớn

Có những lúc việc tự xoay xở không đủ, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình mất hứng thú với cả những việc trước đây vẫn thích làm, ngủ lệch giờ kéo dài nhiều tuần, tránh mọi tiếp xúc đến mức chính bạn cũng thấy khác thường, hoặc thấy mình cáu bẳn theo cách không giống mình, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ISTP có xu hướng coi mọi thứ, kể cả chuyện của chính mình, là một vấn đề kỹ thuật cần tự tháo ra sửa. Với phần lớn vấn đề thì cách đó hiệu quả. Với loại này thì không, vì bạn vừa là người sửa vừa là thứ cần sửa, và không ai tự nhìn thấy mình từ bên ngoài được. Việc nói ra không phải là thừa nhận mình không tự lo được — nó chỉ là lấy thêm một góc nhìn mà bạn không có cách nào tự có. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có gợi ý, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ đang diễn ra.

Bạn có chắc mình là ISTP?

Đọc một mô tả và thấy đúng là chuyện thường — phần lớn mô tả tính cách đều đúng với phần lớn mọi người. Làm bài kiểm tra sẽ cho bạn một câu trả lời dựa trên chính câu trả lời của bạn.

Làm bài kiểm tra

Đây là công cụ để bạn hiểu thêm về chính mình, không phải một chẩn đoán tâm lý. Không có kiểu tính cách nào tốt hơn kiểu nào, và kết quả của bạn có thể thay đổi theo thời gian.