Ở trường, thang này ảnh hưởng tới kết quả chủ yếu qua hai đường: bạn chịu áp lực thi cử thế nào, và bạn phục hồi sau một điểm kém ra sao. Cả hai đều can thiệp được, và cả hai đều ít liên quan tới việc bạn hiểu bài hay không.
Nếu bạn ở đầu cao
Vấn đề quen thuộc nhất của bạn là biết bài nhưng làm bài không đúng sức. Lo lắng chiếm mất phần trí nhớ làm việc mà bạn cần để giải bài, nên bạn ngồi trong phòng thi và thấy trống rỗng ở đúng chỗ mình đã ôn kỹ.
Thứ có tác dụng thật là luyện trong điều kiện giống thi: bấm giờ, làm đề đủ, không dừng giữa chừng. Bạn không luyện kiến thức ở đó, bạn luyện cho hệ thần kinh quen với tình huống, để lúc thi nó bớt coi đó là báo động.
Nếu bạn ở đầu thấp
Bạn giữ được phong độ trong phòng thi, nhưng bạn dễ đánh giá thấp mức chuẩn bị cần thiết vì bạn không thấy lo. Người ở đầu cao bị lo lắng đẩy vào bàn học; bạn thì không có cái đẩy đó.
Cách bù là dùng số liệu thay cho cảm giác: làm một đề thử và chấm thật, thay vì tự ước lượng mình đã ổn. Với bạn, thứ thay thế cho lo lắng phải là bằng chứng.
Khi chọn ngành
Câu hỏi hữu ích là nghề đó có bao nhiêu tình huống gấp, và hậu quả của sai sót lớn tới đâu. Cấp cứu, hàng không, chiến trường tài chính và các nghề trực đêm đòi hỏi hệ thần kinh nguội; nghiên cứu, thiết kế, viết, phân tích thì cho phép nhịp chậm hơn.
Nhưng đừng loại mình khỏi một ngành chỉ vì con số này. Rất nhiều bác sĩ giỏi ở đầu cao, và họ làm được bằng quy trình, bằng luyện tập lặp lại và bằng việc biết rõ mình cần gì để hồi sức. Biết trước cái giá là để chuẩn bị, không phải để rút lui.