Bạn quyết định trước và thực hiện theo, và bạn thấy bất an khi mọi thứ chưa có kế hoạch.
Bạn có thể nhận ra mình ở đây
- Bạn làm xong bài tập trước hạn vài ngày và vẫn kiểm tra lại một lần nữa vào tối trước khi nộp.
- Bạn khó chịu thật sự khi ai đó trong nhóm hứa rồi không làm, kể cả khi việc đó nhỏ.
- Bạn có một chỗ cố định cho những thứ hay mất, và bạn để lại đúng chỗ đó gần như tự động.
- Khi kế hoạch bị đổi vào phút chót, cảm giác đầu tiên của bạn không phải là tò mò mà là bực.
Cái giá của đầu này
Bạn khó dừng lại khi kế hoạch đã sai. Công sức đã bỏ ra làm bạn muốn đi tiếp, nên bạn thường là người cuối cùng nhận ra rằng việc đúng nhất lúc này là bỏ dở.
Điểm mạnh thật, nói cho cụ thể
Bạn biến ý định thành kết quả, và đó là kỹ năng hiếm hơn nhiều người tưởng. Rất nhiều người có ý tưởng tốt hơn bạn nhưng không có gì để đưa ai xem; bạn thì có. Trong mọi nghề, thứ được trả công là cái đã hoàn thành, không phải cái đã nghĩ ra.
Bạn cũng là người mà nhóm dựa vào khi việc trở nên nhàm chán. Giai đoạn cuối của mọi dự án đều chán — sửa lỗi, làm lại, kiểm tra chi tiết — và đó là lúc phần lớn mọi người rút lui. Việc bạn vẫn ở đó là lý do nhiều thứ tồn tại được.
Chỗ dễ trượt
Rủi ro của bạn là nhầm sự bận rộn với sự tiến bộ. Vì bạn giỏi thực hiện, bạn có thể chạy rất nhanh theo một hướng không còn đáng đi, và cảm giác hoàn thành từng đầu việc che mất câu hỏi liệu cả chuỗi đầu việc đó có dẫn tới đâu không.
Rủi ro thứ hai là tự phạt mình. Đầu cao thường đi kèm tiêu chuẩn cao, và khi không đạt, bạn quy về phẩm chất bản thân thay vì về hoàn cảnh. Điều cần luyện không phải là làm nhiều hơn mà là mỗi tháng dừng lại một lần để hỏi việc này còn đáng làm không.
