Khao khát cốt lõi
Được tự do, được thoả mãn, và được sống trọn vẹn mọi khả năng cuộc sống có.
Nỗi sợ cốt lõi
Bị mắc kẹt — trong nỗi đau, trong sự thiếu thốn, trong một cuộc đời không lối ra.
Nỗi sợ vận hành thế nào trong một ngày bình thường
Nỗi sợ của loại 7 hiếm khi xuất hiện dưới dạng sợ. Nó xuất hiện dưới dạng một sự bồn chồn khi phải ở yên: mở điện thoại khi vừa ngồi xuống, đổi việc khi việc đang làm trở nên chán, đặt vé cho một chuyến đi khi vừa về.
Điều làm nó nặng hơn là chiến lược này hiệu quả trước mắt. Bạn thật sự thấy dễ chịu hơn khi có kế hoạch mới, nên rất khó nhận ra rằng mình đang tránh chứ không phải đang sống. Chỉ khi các lựa chọn hết đi — vì tiền, vì cam kết, vì hoàn cảnh — thì thứ bạn vẫn chạy khỏi mới bắt kịp.
Nó hình thành từ đâu
Rất nhiều loại 7 có một giai đoạn tuổi thơ mà nỗi đau tới mà không ai đỡ: một mất mát, một gia đình bất ổn, hoặc chỉ là những năm dài mà cảm xúc của trẻ con không có chỗ.
Đứa trẻ ấy rút ra một kết luận: nếu mình không dừng lại, mình sẽ không phải cảm nhận cái này. Đó là một chiến lược thông minh và nó đã hiệu quả — nó giữ cho một đứa trẻ đứng vững. Vấn đề là nó vẫn chạy khi bạn đã đủ lớn để chịu được điều mình từng không chịu nổi.
Cái giá phải trả
Cái giá đầu tiên là chiều sâu. Rất nhiều thứ trong đời loại 7 đang ở mức bảy phần mười — nhiều mối quan tâm, ít thứ đi tới cùng — và chính vì bạn giỏi nên bạn có thể sống như vậy khá lâu trước khi thấy tiếc.
Cái giá thứ hai là những người bị bỏ lại. Khi bạn đi tiếp nhanh, người khác đôi khi vẫn còn ở lại chỗ cũ với một chuyện chưa xong giữa hai người. Bạn thường không cố ý; bạn chỉ thật sự đã sang trang.
