Trắc nghiệm trong bài nghe
Cả ba phương án đều được nhắc tới trong băng. Chỉ một là điều người nói thực sự kết luận.
Thứ tự chính là nội dung. Cùng những lời khuyên này, làm theo trình tự khác, thường không dùng được.
Đây là dạng duy nhất mà bạn bắt buộc phải đọc phương án trước, vì băng không dừng cho bạn đọc. Gạch chân chỗ ba phương án khác nhau — thường chỉ khác nhau một hai chữ.
Cả ba phương án sẽ được nhắc tới. Người nói nêu một ý, người kia phản đối, rồi họ chốt. Đáp án là chỗ chốt, và nó thường đến sau cùng.
Câu hỏi thường hỏi quan điểm của một người cụ thể: “What does the tutor think about…”. Nếu bạn bắt được ý mà không bắt được người, bạn sẽ gán nhầm — và đó chính là bẫy chính của Part 3.
Part 3 có ba thứ chồng lên nhau cùng lúc: hai hoặc ba giọng nói khác nhau, một chủ đề học thuật, và dạng câu hỏi đòi bạn theo dõi ai nghĩ gì. Mỗi thứ riêng lẻ đều xử lý được; ba thứ cùng lúc thì không, nếu bạn chưa chuẩn bị.
Cách chuẩn bị hiệu quả nhất là ghi tên hoặc vai của từng người lên tờ đề trong ba mươi giây đầu — “tutor”, “Maya”, “James”. Nghe có vẻ thừa, nhưng khi băng chạy, việc phải nhớ ai là ai chiếm mất đúng phần trí nhớ làm việc mà bạn cần để hiểu nội dung.
Và nhớ rằng người nói đổi ý. Một sinh viên nói “I thought the second option was better, but actually…” — đáp án nằm ở vế sau. Ở Part 3, chữ “actually” đáng giá hơn bất kỳ từ vựng học thuật nào.
Chọn phương án vừa nghe thấy từ khoá của nó.
Cái giáCả ba phương án đều được nhắc tới trong băng — đó là thiết kế của dạng này. Bắt từ khoá là cách chắc chắn để chọn phương án bị bác bỏ.
Làm thayChờ tới chỗ người nói kết luận. Nếu chưa nghe thấy kết luận thì chưa có đáp án.
Không đọc phương án trước khi băng chạy.
Cái giáBạn vừa nghe vừa đọc, và làm cả hai đều kém. Đây là dạng ít tha thứ nhất cho việc bỏ qua ba mươi giây chuẩn bị.
Làm thayĐọc hết câu hỏi và phương án trước, gạch chân chỗ khác nhau. Khi băng chạy, mắt bạn chỉ cần lướt chứ không cần đọc.