Lộ trình phát triển
- 1Chọn một việc đang dở và hoàn thành nó đến mức có thể đưa cho người khác xem — dù bạn chưa hài lòng. Mục tiêu không phải là sản phẩm đó, mà là để bạn có một lần trải nghiệm việc xong một thứ chưa hoàn hảo và thấy rằng không có gì tệ xảy ra. Sau lần đầu, việc này dễ đi rất nhiều.
- 2Đặt hạn nộp riêng sớm hơn hạn thật hai ngày, và đối xử với nó như hạn thật. INTP không hỏng ở khâu làm mà hỏng ở khâu kết thúc, nên cái đệm hai ngày ấy là chỗ dành riêng cho việc kết thúc, và nó phải được bảo vệ như một phần của công việc chứ không phải phần dự phòng.
- 3Áp dụng một quy tắc cứng cho việc đọc thêm: khi đã đọc đủ để bắt đầu, dừng lại và bắt đầu. Bạn sẽ luôn thấy mình cần biết thêm một chút nữa. Cảm giác đó không đáng tin, vì nó không bao giờ hết. Một cách đặt ngưỡng cụ thể: khi bạn đã đọc đến bài thứ ba mà không còn gặp ý nào mới, bạn đã đủ.
- 4Khi bạn bè kể chuyện buồn, hỏi 'cậu cần mình nghe hay cần mình gỡ?' trước khi phân tích bất cứ điều gì. Nếu câu trả lời là nghe, thì nghe — không phân tích thầm rồi đưa ra ở cuối.
- 5Mỗi tuần nói ra một điều mình cảm thấy với một người quan trọng, kể cả khi thấy không cần thiết. Đặc biệt là khi thấy không cần thiết: với bạn, 'không cần thiết' chỉ có nghĩa là điều đó đã hiển nhiên trong đầu bạn, chứ không phải trong đầu người kia. Người ta không đọc được suy nghĩ, kể cả những người đã ở cạnh bạn nhiều năm.
- 6Trong một cuộc thảo luận, khi bạn thấy mình đúng, hãy nói ra và giữ lấy nó thêm một nhịp trước khi thêm 'nhưng mình cũng không chắc lắm'. Sự dè dặt của bạn là trung thực, nhưng người nghe không đọc nó thành trung thực — họ đọc nó thành bạn không tin vào chính điều mình vừa nói.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi ngày, làm xong một việc nhỏ hoàn toàn trước khi mở việc tiếp theo. Nhỏ thật — trả lời một tin nhắn còn nợ, nộp một bài tập, dọn xong một góc bàn. INTP quen sống với hàng chục thứ đang mở cùng lúc, và mỗi thứ đang mở đều chiếm một chút sự chú ý dù bạn không nghĩ đến nó. Sau hai tuần, thứ bạn sẽ nhận ra không phải là mình làm được nhiều hơn, mà là đầu mình nhẹ hơn.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Trong ba tháng qua, mình đã hoàn thành xong hẳn được thứ gì mà người khác nhìn thấy được?
- 2.Thứ mình đang đọc lúc này phục vụ cho việc gì, hay nó chỉ đang giúp mình hoãn một việc khác?
- 3.Lần gần nhất mình nói với ai đó rằng mình quý họ là khi nào? Nếu không nhớ nổi, họ cũng không nhớ nổi đâu.
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc tự nghĩ ra là không đủ, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình mất hứng thú với cả những chủ đề trước đây vẫn cuốn hút, ngủ lệch giờ kéo dài nhiều tuần, hoặc tránh mọi tiếp xúc với người khác đến mức chính bạn cũng thấy phiền, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. INTP có thói quen biến mọi thứ thành một bài toán để tự giải, kể cả những thứ không phải bài toán, và thường để tình trạng kéo dài rất lâu vì chưa tìm được lời giải một mình. Việc nói ra không phải là thừa nhận mình không đủ thông minh để tự xử lý. Nó chỉ đơn giản là một người ở ngoài thì nhìn thấy những thứ mà người ở trong không nhìn thấy được. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có gợi ý cách kể một phiên bản ngắn, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể cho bạn chữ để gọi tên thứ mình đang trải qua.




