Lộ trình phát triển
- 1Giao trọn một việc cho người khác và không can thiệp, kể cả khi thấy họ làm chậm hơn bạn. Bạn sẽ muốn nhận lại vào ngày thứ ba. Đừng. Cái bạn đang xây không phải là kết quả của việc đó mà là một người có thể làm nó lần sau mà không cần bạn.
- 2Trong mỗi cuộc họp hoặc thảo luận nhóm, hỏi ý kiến người im lặng nhất trước khi chốt. Không phải để lịch sự — người im lặng thường là người đã thấy vấn đề nhưng không chen được vào nhịp nói của bạn.
- 3Khi ai đó chia sẻ chuyện khó, đếm đến năm trước khi đưa ra giải pháp. Trong năm giây đó, hỏi một câu về cảm giác của họ. Nếu sau đó họ vẫn muốn phương án, bạn đưa ra — và lúc này nó sẽ được đón nhận khác hẳn.
- 4Nói ra một lần mình đã sai trước cả nhóm, cụ thể và không kèm biện minh. Uy tín của bạn sẽ tăng chứ không giảm, và bạn sẽ thấy người khác bắt đầu dám báo tin xấu sớm hơn — thứ có giá trị hơn nhiều so với vẻ ngoài không bao giờ sai. Một nhóm giấu tin xấu với người lãnh đạo là một nhóm sắp có sự cố lớn.
- 5Mỗi tuần, dành một buổi làm việc gì đó không có mục tiêu và không đo được. Đi bộ, nấu ăn, ngồi với bạn bè mà không bàn kế hoạch gì. Đây là bài tập khó nhất trong danh sách với ENTJ, và là bài tập cần nhất. Nếu bạn thấy mình đang tìm cách biến buổi đó thành có ích, đó chính là dấu hiệu bạn cần nó.
- 6Trước khi kết luận rằng ai đó thiếu cam kết, hỏi họ một câu: 'có gì đang cản trở không?'. Bạn sẽ thấy phần lớn trường hợp câu trả lời là một trở ngại thật mà bạn không biết, chứ không phải sự lười biếng bạn đang giả định.
Một thói quen nên bắt đầu tuần này
Bắt đầu tuần này: mỗi tối, ghi lại một việc mà người khác đã làm tốt trong ngày, và nhắn cho họ một câu cụ thể về việc đó. Không phải lời khen chung chung mà là một quan sát — 'phần em xử lý số liệu hôm nay gọn hơn hẳn tuần trước'. ENTJ nhìn ra chỗ chưa đạt gần như tự động và nhìn ra chỗ đã đạt thì phải cố ý. Sau một tháng, thứ thay đổi không phải là người xung quanh mà là lượng thông tin họ sẵn sàng mang đến cho bạn.
Ba câu hỏi tự vấn
- 1.Trong tuần vừa rồi, mình đã nhận lại việc gì mà lẽ ra nên để người khác làm xong? Điều gì thật sự khiến mình nhận lại — chất lượng, hay sự sốt ruột?
- 2.Có ai quanh mình đã ngừng nói ra ý kiến trái chiều không? Nếu có, chuyện đó bắt đầu từ lúc nào?
- 3.Nếu bỏ hết các mục tiêu ra khỏi tuần này, mình còn lại thứ gì mà mình thật sự thích làm?
Khi nào nên nói chuyện với người lớn
Có những lúc việc cố gắng nhiều hơn không giải quyết được gì, và điều đó không có gì bất thường. Nếu bạn thấy mình cáu gắt với những chuyện trước đây không làm mình bận tâm, ngủ ít kéo dài nhiều tuần mà vẫn không giảm được khối lượng việc, hoặc bắt đầu thấy mọi thứ đều là trách nhiệm của mình đến mức không dừng lại được, hãy nói với một người lớn mà bạn tin — thầy cô, bố mẹ, hoặc cán bộ tâm lý học đường. ENTJ thường coi việc cần giúp đỡ là một dạng thất bại về năng lực, và vì thế hay để mọi thứ tích lại đến khi hỏng mới nói. Thực tế thì ngược lại: biết khi nào cần thêm nguồn lực là một phần của việc quản lý tốt, và bạn vốn đã áp dụng nguyên tắc đó cho mọi thứ khác. Nếu chưa biết mở đầu thế nào, phần viết về gia đình có gợi ý về cách nói chuyện sao cho được nghe, và phần điểm mạnh và điểm yếu có thể giúp bạn gọi tên thứ đang diễn ra.




