Ở trường, thang này ảnh hưởng tới việc bạn được chia phần việc thế nào nhiều hơn là ảnh hưởng tới điểm. Nó xuất hiện rõ nhất ở bài tập nhóm — nơi mà điểm giống nhau nhưng công sức thì không.
Nếu bạn ở đầu cao
Bạn là người hay ôm phần việc còn lại. Ban đầu vì bạn ngại nhắc, sau đó vì cả nhóm đã quen, và tới cuối kỳ thì bạn vừa mệt vừa giận mà không tiện nói ra vì bạn đã đồng ý từ đầu.
Cách chặn nó rất cụ thể và phải làm sớm: chia việc bằng văn bản trong buổi đầu tiên, và khi ai đó trễ thì nhắc ngay lần đầu chứ không phải lần thứ ba. Việc nhắc sớm dễ hơn nhiều so với việc chịu đựng rồi bùng ra vào tuần cuối.
Nếu bạn ở đầu thấp
Bạn nhìn ra ngay ai đang không làm việc, và bạn nói ra. Điều đó đúng và cần thiết, nhưng cách nói quyết định việc nhóm sửa hay nhóm chia phe — và ở tuổi này, người bị nói thẳng thường phản ứng với giọng chứ không với nội dung.
Một mẹo rẻ mà hiệu quả: nói về việc chứ không nói về người, và nói trước mặt chứ không nói sau lưng. Bạn vốn không sợ nói câu khó, nên bạn chỉ cần chọn câu — đó là lợi thế mà người ở đầu cao phải tập rất lâu mới có.
Khi chọn ngành
Câu hỏi hữu ích không phải "ngành nào cần người dễ chịu" mà là công việc đó có bao nhiêu phần phải nói câu khó nghe. Luật sư, kiểm toán, quản lý chất lượng, đàm phán, báo chí điều tra có tỉ lệ đó cao; chăm sóc, giảng dạy, y tá, công tác xã hội thì ngược lại.
Cả hai đầu đều làm được cả hai nhóm nghề, nhưng chi phí khác nhau. Người ở đầu cao làm nghề phải từ chối người khác hằng ngày sẽ mệt theo cách không ai nhìn thấy; người ở đầu thấp làm nghề chăm sóc cần học phần biểu đạt mà người khác có sẵn.