Nối tiêu đề với đoạn văn
Dạng tốn thời gian nhất, và mất điểm vì cùng một lý do mỗi lần: khớp tiêu đề với một chi tiết bắt mắt thay vì với ý chính.
Thứ tự chính là nội dung. Cùng những lời khuyên này, làm theo trình tự khác, thường không dùng được.
Nghe phản trực giác, nhưng đọc trước làm hỏng cả phần còn lại: bạn sẽ đọc đoạn văn với bảy tiêu đề trong đầu và bám vào cái đầu tiên nghe hợp. Người soạn đề tính đúng vào điều đó.
Một câu, bằng tiếng Việt, trước khi nhìn danh sách. Nếu bạn không tóm được đoạn đó thành một câu thì bạn chưa hiểu nó, và mọi tiêu đề sẽ trông giống nhau.
Vì bạn đã có một câu để so, việc chọn trở thành đối chiếu chứ không phải cảm nhận. Đây là toàn bộ khác biệt giữa làm được và không làm được dạng này.
Mỗi tiêu đề chỉ dùng một lần. Bốn đoạn chắc chắn sẽ thu hẹp lựa chọn cho ba đoạn khó còn lại, và thứ tự làm là thứ bạn kiểm soát được.
Danh sách tiêu đề không được viết ngẫu nhiên. Ba kiểu tiêu đề dưới đây gần như luôn xuất hiện, và biết trước chúng là nửa phần việc.
Câu thứ hai thường là một ví dụ hoặc một chi tiết nổi bật, nên nó dễ nhớ hơn ý chính. Người soạn đề viết một tiêu đề chỉ khớp với nó, và tiêu đề đó nằm trong danh sách để bạn chọn.
Một từ trùng khít khiến mắt dừng lại. Nhưng đoạn văn nào cũng chứa nhiều từ, và một từ trùng không nói gì về ý chính. Từ trùng nên làm bạn nghi ngờ chứ không nên làm bạn yên tâm.
“The causes of the decline” và “The consequences of the decline”. Cặp này bao giờ cũng có, và nó kiểm tra đúng một việc: bạn có đọc đoạn hay chỉ nhận ra chủ đề.
Đọc danh sách tiêu đề trước khi đọc đoạn.
Cái giáBạn đọc đoạn văn với một giả thuyết sẵn trong đầu và tìm bằng chứng cho nó. Đây là lý do phổ biến nhất khiến người đọc tốt vẫn sai dạng này.
Làm thayĐoạn trước, tiêu đề sau, và tự tóm ý chính bằng một câu tiếng Việt ở giữa hai bước.
Dành quá nhiều thời gian cho một đoạn khó.
Cái giáMatching Headings là dạng dễ nuốt thời gian nhất trong cả bài thi, và thời gian đó bị lấy từ những câu bạn chắc chắn làm được.
Làm thayBỏ qua đoạn khó, làm hết những đoạn còn lại, rồi quay lại. Lúc đó danh sách đã ngắn đi và câu khó thường tự giải.