Big Five · thang O

Cởi mở với trải nghiệm

Openness to Experience

Thang đo mức độ bạn bị cuốn vào ý tưởng mới, cái đẹp và những thứ chưa quen — chứ không phải mức độ bạn thông minh.

Thang này đo: Mức độ tâm trí bạn tìm đến cái mới, cái trừu tượng và cái đẹp, thay vì tìm đến cái đã biết là chắc chắn.

Đầu thấp · Bạn tin vào thứ đã được kiểm chứng, và bạn thấy việc chạy theo cái mới phần lớn là lãng phí thời gian.

Đầu cao · Bạn bị cái chưa biết hút vào, và bạn thấy khó chịu khi phải làm mãi một thứ đã thành thạo.

Bạn bị cái chưa biết hút vào, và bạn thấy khó chịu khi phải làm mãi một thứ đã thành thạo.

Bạn có thể nhận ra mình ở đây

  • Bạn mở một video để tra một chi tiết và bốn mươi phút sau vẫn đang xem, ở một chủ đề chẳng liên quan gì đến chi tiết ban đầu.
  • Bạn đã bỏ dở ít nhất một sở thích ngay khi nó bắt đầu trở nên dễ.
  • Bạn hay hỏi "tại sao lại làm thế" ở những chỗ người khác chỉ cần biết "làm thế nào".
  • Bạn nhớ một bài hát, một bộ phim hoặc một chỗ nào đó không phải vì nó hay mà vì nó làm bạn thấy khác đi.

Cái giá của đầu này

Bạn bắt đầu nhiều hơn bạn kết thúc. Cái mới luôn hấp dẫn hơn cái đang dở dang, nên thứ bạn thiếu thường không phải ý tưởng mà là một cái đã làm xong để cho người khác xem.

Điểm mạnh thật, nói cho cụ thể

Bạn nhận ra mối liên hệ giữa hai thứ không ai đặt cạnh nhau, vì bạn đã đi qua nhiều địa hạt hơn người cùng tuổi. Đây là năng lực thật và nó có giá trong những việc mà đề bài chưa được viết sẵn: nghiên cứu, thiết kế, viết, khởi nghiệp, bất cứ chỗ nào câu hỏi còn đang mở.

Bạn cũng chịu được sự mơ hồ lâu hơn. Khi một vấn đề chưa rõ hình thù, phần lớn mọi người thấy bức bối và muốn chốt sớm cho xong; bạn ở lại được trong trạng thái đó đủ lâu để tìm ra hình thù thật của nó. Đó là lý do những người ở đầu cao hay có mặt ở giai đoạn đầu của một việc.

Chỗ dễ trượt

Sự chán là kẻ thù của bạn, không phải sự khó. Bạn bỏ một việc không phải vì làm không nổi mà vì đã hết phần thú vị, và phần còn lại — sửa lỗi, làm lại, hoàn thiện — là phần quyết định việc đó có thành gì hay không.

Cách chữa không phải là ép mình bớt tò mò. Nó là tách rõ hai loại việc: việc để khám phá thì cứ thoải mái bỏ dở, còn việc để hoàn thành thì phải chọn ít lại. Người ở đầu cao làm được nhiều thứ hay ho thường không phải người kỷ luật hơn, mà là người dám cắt bớt số việc mình cho phép mình bắt đầu.