Ở trường, Cởi mở ít ảnh hưởng đến điểm hơn bạn tưởng, nhưng ảnh hưởng nhiều đến việc bạn học môn nào thấy sướng và môn nào thấy như tra tấn. Đầu cao thường sống được ở những môn có chỗ để đi lệch: văn, sử khi được đặt câu hỏi, các môn có dự án. Đầu thấp thường thoải mái ở những môn có quy trình rõ: toán khi có dạng bài, hoá khi có phương trình, các môn thi trắc nghiệm.
Nếu bạn ở đầu cao
Vấn đề của bạn hiếm khi là không hiểu bài, mà là không chịu ngồi lại với phần đã hiểu. Ôn tập là lặp lại thứ đã biết, tức là đúng thứ bạn ghét nhất, nên bạn hay hiểu bài trên lớp rồi mất điểm ở bài kiểm tra.
Cách đi vòng qua chỗ đó là biến việc ôn thành việc mới: tự đặt lại đề, giải bằng cách thứ hai, giảng cho người khác nghe. Bạn vẫn lặp lại nội dung, nhưng hình thức đủ mới để bạn không bỏ ngang.
Nếu bạn ở đầu thấp
Bạn thường học ổn định và ít trồi sụt, nhưng dễ bị mắc kẹt khi đề ra ngoài dạng đã luyện. Điểm yếu không phải là kiến thức mà là phản xạ trước một bài chưa từng thấy.
Cách chữa rất cụ thể: mỗi tuần làm một bài nằm ngoài dạng quen, chấp nhận làm sai, và xem cái sai đó như phần bắt buộc của việc học chứ không phải bằng chứng rằng mình kém. Bạn không cần thích sự mới lạ, bạn chỉ cần luyện để nó bớt làm bạn đứng hình.
Khi chọn ngành
Đừng chọn ngành theo thang này một mình. Hãy dùng nó để hỏi một câu hẹp hơn: công việc bạn nhắm tới có phần lặp lại chiếm bao nhiêu, và phần chưa có mẫu chiếm bao nhiêu? Gần như mọi nghề đều có cả hai, chỉ khác tỉ lệ.
Nếu bạn ở đầu cao, hãy tìm nghề mà phần chưa có mẫu đủ lớn để bạn không chết vì chán — và tự biết rằng bạn sẽ phải học cách làm xong phần lặp lại. Nếu bạn ở đầu thấp, hãy tìm nghề trả công cho độ chắc chắn, và giữ một góc nhỏ để cập nhật khi nghề đó đổi.