Bạn tin vào thứ đã được kiểm chứng, và bạn thấy việc chạy theo cái mới phần lớn là lãng phí thời gian.
Bạn có thể nhận ra mình ở đây
- Bạn ăn cùng một món ở cùng một quán và không thấy đó là vấn đề gì cả.
- Khi ai đó đề xuất một cách làm mới, câu hỏi đầu tiên trong đầu bạn là cách cũ đang hỏng ở chỗ nào.
- Bạn làm một việc quen thuộc nhanh và gọn hơn hẳn người xung quanh, vì bạn đã làm nó rất nhiều lần.
- Bạn thấy các cuộc trò chuyện "nếu như" là mất thời gian nếu không dẫn tới việc cần làm.
Cái giá của đầu này
Bạn giữ một cách làm lâu hơn mức nó còn đúng. Khi hoàn cảnh đổi, cái từng là thế mạnh — biết rõ cách cũ — trở thành thứ giữ chân bạn lại lâu nhất.
Điểm mạnh thật, nói cho cụ thể
Bạn làm cái đã biết đến mức thành thạo thật, chứ không phải biết sơ sơ nhiều thứ. Trong hầu hết các nghề, người được tìm đến là người làm chắc một việc, không phải người có ý kiến về mười việc — và độ chắc đó chỉ đến từ lặp lại, thứ mà người ở đầu cao thường không chịu nổi.
Bạn cũng là bộ lọc mà mọi nhóm đều cần. Phần lớn ý tưởng mới là ý tưởng tồi, và câu hỏi "cách cũ đang hỏng ở chỗ nào" là câu hỏi rẻ nhất để loại bỏ chúng. Một nhóm toàn người ở đầu cao đổi hướng liên tục và không hoàn thành gì; người kéo họ về mặt đất thường ở đầu thấp.
Chỗ dễ trượt
Rủi ro của bạn không phải là bảo thủ mà là bị bất ngờ. Vì bạn ít đi ra ngoài vùng quen, bạn thường là người biết sau cùng khi luật chơi đã đổi — công cụ mới, ngành mới, cách tuyển sinh mới.
Cách chữa rẻ hơn nhiều người tưởng: bạn không cần thích cái mới, chỉ cần chủ động biết nó tồn tại. Mỗi tháng thử một thứ nhỏ nằm ngoài thói quen, có thời hạn rõ ràng và không bắt buộc phải thích, là đủ để bạn không bị bỏ lại mà vẫn không phải sống trái với mình.
