Nhóm I · Holland RIASEC

Nghiên cứu

Investigative (Nghiên cứu)

Bạn không yên tâm cho tới khi hiểu được tại sao, và một câu trả lời hợp lý chưa chắc đã làm bạn hài lòng.

Môi trường hợp

Nơi câu hỏi “tại sao” được hoan nghênh chứ không bị coi là gây khó. Nếu hỏi lại một quyết định bị đọc thành thiếu tôn trọng, nhóm I sẽ im lặng dần và tổ chức mất đúng thứ giá trị nhất ở họ.

Nơi có quyền truy cập dữ liệu thật. Không gì làm nản người nhóm I nhanh bằng việc được giao phân tích nhưng không được xem số liệu gốc, và phải kết luận dựa trên bản tóm tắt của người khác.

Nơi có thời gian tập trung dài và không bị cắt vụn. Công việc phân tích cần những khối hai đến ba tiếng liền; một ngày bị chia thành sáu cuộc họp ngắn gần như không sản xuất được gì.

Nơi sai được phép xảy ra khi đã làm đúng quy trình. Nghiên cứu có bản chất là phần lớn giả thuyết sẽ sai. Nếu mỗi giả thuyết sai bị tính là thất bại cá nhân, người ta sẽ chỉ dám thử những thứ chắc chắn — và những thứ chắc chắn thì không cần nghiên cứu.

Nơi có đồng nghiệp giỏi hơn mình ở một mảng nào đó. Nhóm I tiến nhanh nhất khi bị bắt lỗi bởi người hiểu vấn đề, và chậm lại đáng kể trong một tập thể mà họ luôn là người biết nhiều nhất.

Nơi làm việc mà nhóm này thấy dễ thở.

Môi trường không hợp

Nơi quyết định đã có sẵn và phần phân tích chỉ để hợp thức hoá. Đây là tình huống làm người nhóm I bỏ việc nhanh nhất, vì nó biến thế mạnh của họ thành công cụ trang trí.

Nơi tốc độ luôn thắng độ chính xác. Có những ngành phải như vậy và điều đó hợp lý, nhưng người nhóm I sẽ liên tục thấy mình là người duy nhất lo lắng về một chỗ chưa kiểm chứng.

Nơi phần lớn thời gian là giao tiếp xã giao và duy trì quan hệ. Không phải vì nhóm I không làm được, mà vì nó tiêu năng lượng của họ nhanh hơn nhiều so với công việc chuyên môn cùng thời lượng.

Nơi không ai đủ chuyên môn để phản biện bạn. Nghe có vẻ dễ chịu, nhưng nhóm I tiến bộ nhờ bị bắt lỗi. Một môi trường mà bạn luôn là người biết nhiều nhất sẽ khiến bạn đứng yên.

Nơi phải bảo vệ một kết luận đã công bố dù dữ liệu mới nói ngược. Với nhóm I, việc bị buộc phải nhất quán với điều mình không còn tin nữa là một dạng khó chịu rất khó chịu đựng lâu dài.

Nơi câu trả lời “mình chưa biết” bị coi là yếu kém. Trong môi trường đó người ta học cách đoán bừa một cách tự tin, và đó chính là thói quen nhóm I ghét nhất — kể cả khi thấy nó ở chính mình.