Trắc nghiệm Holland · RIASEC
Sáu nhóm sở thích nghề nghiệp, một mã ba chữ cái, và danh sách ngành học đi kèm. Không phải để chốt một nghề cho bạn — mà để thu hẹp từ hàng trăm ngành xuống một nhóm đáng tìm hiểu kỹ.
60 câu · 10–14 phút · không cần tài khoản
Hai nhóm nằm cạnh nhau thì gần nhau, hai nhóm đối diện thì ngược nhau. Mã Holland của bạn là ba nhóm cao nhất, xếp từ cao xuống thấp.
Hầu như không ai chỉ thuộc một nhóm. Mã Holland lấy ba nhóm cao nhất của bạn, và chính tổ hợp ba chữ đó mới nói được nhiều điều.
Thực tế, thích làm việc với máy móc, công cụ, vật liệu và các hoạt động ngoài trời.
Phân tích, tò mò, thích quan sát, nghiên cứu và giải quyết các vấn đề phức tạp.
Sáng tạo, biểu cảm, thích các hoạt động nghệ thuật tự do và ít cấu trúc.
Thân thiện, giàu đồng cảm, thích giúp đỡ, dạy dỗ và chăm sóc người khác.
Tự tin, thuyết phục, thích lãnh đạo, kinh doanh và gây ảnh hưởng lên người khác.
Có tổ chức, tỉ mỉ, thích làm việc với dữ liệu, quy trình và con số.
Ngành là thứ bạn học; nghề là thứ bạn làm suốt bốn mươi năm sau đó. Mỗi trang nghề kể một ngày làm việc bình thường trông như thế nào — phần mà gần như không trang hướng nghiệp nào chịu viết ra.
Xem 73 nghềCó những cặp ngành mà hai năm đầu đại học gần như trùng nhau, nên đọc mô tả tuyển sinh không phân biệt được: kế toán và kiểm toán, khoa học máy tính và kỹ thuật phần mềm, luật và luật kinh tế. Mỗi trang so sánh theo trục cụ thể rồi nói thẳng nên chọn cái nào.
Xem 78 cặp ngànhBa chữ nằm cạnh nhau trên vòng RIASEC là những tổ hợp xuất hiện nhiều nhất trong thực tế. Mỗi trang nói về chính tổ hợp đó — điểm mạnh, mâu thuẫn bên trong — và xếp cả 59 ngành theo độ hợp với nó.
Hiểu vấn đề trước, dựng thành quy trình chạy được sau — và tự tay kiểm chứng nó.
Nghề của người làm cho kết quả đáng tin — lần này và cả nghìn lần sau.
Học bằng cách chạm vào — rồi mới đọc tài liệu để hiểu vì sao nó chạy.
Không chỉ muốn tìm ra câu trả lời — muốn tìm ra câu trả lời gọn.
Bắt đầu từ đôi tay, đi qua nguyên lý, và kết thúc ở một thứ vừa chạy vừa gọn.
Ý tưởng chỉ có giá trị với bạn khi nó thành một thứ nhìn được, cầm được, bước vào được.
Muốn hiểu con người theo cách có bằng chứng — rồi kể lại cho người khác nghe được.
Muốn giúp người khác, nhưng không muốn giúp bằng cảm tính.
Nghề của người làm cho một điều đúng trở nên đáng nhớ.
Thấy rõ nhất mình đang làm gì khi có một nhóm người cần được dẫn đi cùng nhau.
Nghề của người biết nói điều gì, với ai, và bằng cách nào để nó ở lại.
Thấy một ý tưởng hay là muốn ngay lập tức đưa nó tới nhiều người nhất có thể.
Thứ bạn làm ít khi được nhắc tới — cho tới ngày bạn nghỉ và mọi thứ rối tung.
Nghề của người phải công bằng với cả người trước mặt lẫn quy định phía sau.
Một kế hoạch chỉ có giá trị với bạn khi có ai đó bắt đầu thực hiện nó.
Thứ bạn bảo vệ là sự ổn định: cùng một quy trình, cùng một kết quả, mọi lần.
Quản lý những thứ cân đong đo đếm được: hàng hoá, máy móc, tiến độ, chi phí.
Biết việc vì đã từng tự tay làm — và đó là thứ không ai tranh được với bạn.
Thích máy móc và nguyên lý, nhưng chỉ thấy đủ nghĩa khi có người thật được giúp.
Tay nghề và thẩm mỹ, nhưng đích đến luôn là một người cụ thể cầm nó lên.
Biết việc tận tay, hiểu người làm cùng, và không ngại là người quyết.
Làm được việc tay, quan tâm tới người, và tin rằng quy trình là cách chăm sóc.
Dựng được, hiểu được, và muốn nó ra khỏi phòng thí nghiệm.
Nghĩ sâu, diễn đạt đẹp, và muốn ý tưởng của mình đi được xa.
Muốn biết vì sao con người hành xử như vậy — và muốn thay đổi được điều đó.
Phân tích kỹ, kiểm tra chặt, và dám nói ra kết luận khó nghe.
Tay nghề, con mắt, và sự khó tính về kích thước.
Tò mò, có mắt thẩm mỹ, và không chịu nổi thông tin bày bừa.
Sáng tạo vì người học, và kỷ luật đủ để làm nó thành một khoá thật.
Có gu, có kế hoạch, và có người phải trả lời khi trễ.
Làm được bằng tay, có gu riêng, và không đợi ai cho phép.
Phân tích cẩn thận, quy trình chặt, và một lý do rất người phía sau.
Câu hỏi đến trước, thiết bị đến sau, và cuối đường luôn có một người bệnh.
Người trước, máy sau — nhưng bạn là người biết dùng máy.
Nghề tay chân là chính, cái đẹp là điều kiện, và người dùng là thước đo.
Đứng cạnh người học, tay cùng làm, và để ý tới thứ họ làm ra.
Tự đứng ra làm chủ một việc có xưởng, có đội, và có khách hàng thật.
Lo cho người làm cùng, và có đủ quyền để thay đổi điều kiện của họ.
Trật tự là công việc chính, và nó tồn tại vì có người cần được chăm sóc đúng.
Ở cạnh người cần giúp, làm bằng tay, và không bỏ bước nào.
Đứng trước khách hàng với một sản phẩm kỹ thuật, và hiểu nó thật.
Phân tích trước, quyết sau, và luôn kiểm chứng bằng thứ chạy được.
Làm ra tác phẩm, dựa trên nghiên cứu thật, và muốn nó tới được nhiều người.
Thuyết phục là nghề, thẩm mỹ là công cụ, và bạn cần biết mình đang nói về cái gì.
Cầm trịch một chương trình, dựa trên bằng chứng, để đổi được điều gì đó cho ai đó.
Việc chính là ở cạnh người ta — nhưng bạn cũng muốn thay đổi cách làm.
Chính xác là nghề, phân tích là công cụ, và đôi khi bạn phải nói không.
Ra quyết định tài chính, có kỷ luật, và chịu trách nhiệm về kết quả.
Ý tưởng đến trước, nhưng nó phải ra được bản vẽ và ra được xưởng.
Quy cách, khối lượng, dung sai — và một con mắt biết thế nào là làm tử tế.
Hình thức là nghề, nhưng nó phải nói đúng thứ dữ liệu đang nói.
Phân loại, đặt tên, lưu trữ — sao cho mười năm sau ai đó vẫn tìm ra.
Lịch, hồ sơ, học liệu — thứ không ai thấy nhưng thiếu là hỏng hết.
Đứng lớp là chính, và bạn tự làm học liệu vì thứ có sẵn chưa đủ tốt.
Lịch, ngân sách, đầu việc — để thứ đẹp kịp ra đúng ngày.
Đứng về phía khách hàng, có gu, và không để bộ nhận diện trôi đi.
Tác phẩm là của bạn, cách nó xuất hiện cũng vậy, và bạn tự đưa nó ra thị trường.
Kinh doanh là chính, có mặt bằng thật, và bạn để ý tới cảm giác của không gian.
Quy trình đứng đầu, phân tích để biết nó có chạy đúng không, và người ở cuối đường.
Làm việc với từng người, ghi chép đủ, và biết đọc số liệu về họ.