Thế mạnh
Tách được vấn đề thành phần nhỏ
Đứng trước một thứ rối, nhóm I tự động chia nó ra: cái gì đã biết, cái gì chưa, cái nào phụ thuộc cái nào. Kỹ năng này là nền của gần như mọi công việc trí óc, và nó khiến họ hữu ích ngay cả trong lĩnh vực họ chưa biết gì.
Chịu được trạng thái chưa có đáp án
Phần lớn người ta khó chịu khi chưa kết luận được và sẽ chốt sớm cho nhẹ đầu. Nhóm I chịu được việc treo câu hỏi lâu hơn nhiều, nên họ ít mắc lỗi kết luận vội — lỗi đắt nhất trong mọi công việc phân tích.
Phát hiện chỗ lập luận hở
Họ nghe ra được khi một câu chuyện nghe hợp lý nhưng thiếu một mắt xích. Trong nhóm, đây là vai trò không ai thích nhưng ai cũng cần: người hỏi câu hỏi làm cả nhóm khựng lại và nhờ đó tránh được một quyết định sai.
Tự học được thứ chưa ai dạy
Cho một tài liệu và đủ thời gian, nhóm I học được gần như mọi thứ mà không cần lớp học. Đây là lợi thế cực lớn trong những nghề mà kiến thức thay đổi nhanh hơn tốc độ cập nhật của chương trình đào tạo.
Trung thực với dữ liệu
Khi số liệu nói ngược với điều mình mong, nhóm I có xu hướng báo cáo đúng số liệu. Nghe là chuyện đương nhiên, nhưng trong thực tế đây là phẩm chất hiếm và là lý do họ được tin trong những việc có rủi ro.
Mặt trái của từng thế mạnh
Tách được vấn đề → phân tích thay cho hành động
Luôn còn một khía cạnh nữa chưa xét. Nhóm I dễ ở lại giai đoạn tìm hiểu quá lâu vì giai đoạn đó dễ chịu hơn giai đoạn quyết định. Rất nhiều dự án của họ chết ở trạng thái “đang nghiên cứu thêm” chứ không phải vì làm sai.
Chịu được sự chưa chắc chắn → chậm đưa ra cam kết
Người khác cần một câu trả lời để đi tiếp, còn nhóm I muốn thêm dữ liệu. Trong công việc nhóm, sự cẩn trọng này bị đọc thành thiếu quyết đoán, và đôi khi bị coi là né trách nhiệm dù thực tế ngược lại.
Phát hiện lập luận hở → chỉ trích quá mức cần thiết
Chỉ ra lỗi trong ý tưởng của người khác là bản năng, và làm liên tục thì nhóm sẽ ngừng chia sẻ ý tưởng chưa hoàn chỉnh với bạn. Bạn được đúng và mất quyền được nghe những ý tưởng sớm — thứ đáng giá hơn.
Tự học được → xem nhẹ việc học từ người
Nhóm I hay chọn đọc thêm thay vì đi hỏi, kể cả khi hỏi nhanh hơn mười lần. Điều này làm chậm họ và cũng cắt họ khỏi những kiến thức không có trong tài liệu — thứ chỉ truyền được qua người làm nghề.
Trung thực với dữ liệu → coi nhẹ cách nói
Đúng nhưng nói theo cách làm người nghe phòng thủ thì kết quả vẫn là không ai làm theo. Nhóm I hay cho rằng chỉ cần đúng là đủ, và ngạc nhiên khi một kết luận vững bị bỏ qua chỉ vì cách trình bày.
Tò mò rộng → khó chọn một hướng để đi sâu
Cái gì cũng đáng tìm hiểu, nên việc cam kết với một lĩnh vực trong nhiều năm trở nên khó. Trong nghiên cứu và chuyên môn sâu, lợi thế thuộc về người ở lại đủ lâu với một câu hỏi, và đó thường là chỗ nhóm I tự cản mình.
